Chiều ngày hôm sau, điện thoại của Cát Tỉ vẫn tắt máy. Tôi đau đớn đến mức tái mét mặt, toàn thân không còn chút sức lực nào, chỉ có thể cắn răng gọi bạn đến ký tên.
Tối hôm đó, ca phẫu thuật kết thúc. Bác sĩ bảo tôi cần tĩnh dưỡng vài ngày.
Cát Tỉ từ đầu đến cuối không gọi lại cho tôi một cuộc điện thoại nào. Tân Oánh Nhi vẫn công khai khoe ân ái trên mạng xã hội.
“Chân em bị trẹo nhẹ, anh ấy sợ đến mặt tái mét, phóng xe như bay đưa em đi cấp cứu.”
“Ôi, anh ấy vốn đã đặt vé máy bay về hôm nay, thấy chân em bị thương lại hủy.”
“Cứu với! Em chỉ bị trẹo chân thôi mà, anh ấy không cho em đi bộ, bế em suốt chặng đường!”
Tôi nhấp vào hình ảnh. Kèm theo là bức ảnh Cát Tỉ cõng Tân Oánh Nhi.
Tôi chợt nhớ lại khi mang thai tháng thứ tư đi khám thai. Xương chậu đột nhiên đau nhức, tôi đi lại như bị tra tấn. Bác sĩ nói đây là viêm bao hoạt dịch khớp háng, phải ít đi lại, chườm nóng mỗi ngày.
Tôi gọi điện cho Cát Tỉ, muốn anh ấy đến bệnh viện cõng tôi về nhà. Giọng anh ấy rất khó chịu:
“Anh bận lắm, thời gian của anh dùng để làm việc, không phải để lãng phí vào em! Mang thai mà lắm chuyện, không đi được thì chết luôn ở bệnh viện đi!”
Tôi cầm điện thoại lên, lại gửi tin nhắn cho Cát Tỉ:
“Em chỉ có một yêu cầu, con thuộc về em, tiền của em thì không thể thiếu.”
Cát Tỉ trả lời rất nhanh:
“Hôm nay anh có việc rất quan trọng.”
“Em đừng làm loạn, ngày mai anh sẽ về.”
Ba ngày sau, cho đến khi bác sĩ thông báo tôi được xuất viện, tôi vẫn không gặp được Cát Tỉ.
Ngồi trong xe, tôi nhìn những tòa nhà lùi dần về phía sau, những ký ức ngày xưa ồ ạt ùa về. Tôi và Cát Tỉ quen nhau và yêu nhau từ thời đại học.
Năm đầu kết hôn, Cát Tỉ lần đầu khởi nghiệp, bị bạn bè bày mưu hãm hại dẫn đến nợ nần chồng chất. Khoảng thời gian đó, tôi làm ba công việc một ngày để giúp anh ta trả nợ, tối về nhà giặt giũ nấu cơm cho anh ta.
Cho đến khi anh ta khởi nghiệp lần thứ hai thành công, tôi cứ ngỡ cuối cùng cũng có thể sống một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc.
Thế nhưng đúng một năm trước, vào cái ngày anh ta ngoại tình với Tân Oánh Nhi, mọi thứ đã thay đổi.