Lần xét xử thứ hai, thẩm phán đã trực tiếp phán quyết ly hôn. Tiền tôi đáng được nhận, không thiếu một xu, con trai cũng thuộc về tôi.
Tôi mỉm cười bước ra khỏi tòa án, vừa chào tạm biệt luật sư Trần, chuẩn bị đi ăn mừng với Báo Báo. Cát Tỉ đi vài bước đến trước mặt tôi, giọng nói lạnh lẽo:
“Cho dù anh có ly hôn với em, nhưng có một điều cả đời này em không thể thay đổi, trong người Hứa Thần Hiên mãi mãi chảy dòng máu của anh! Nó mãi mãi là con trai của anh! Nếu nó biết em làm tổn thương cha nó như vậy, khiến cha nó tan cửa nát nhà, em nghĩ nó sẽ tha thứ cho em sao?”
Bước chân của tôi dừng lại, cười hỏi ngược lại:
“Sau này trong thế giới của Hứa Thần Hiên, sẽ không có người nào tên là Cát Tỉ, vậy thì làm sao có chuyện như anh nói?”
“Anh tưởng con trai là con dao anh đâm vào người tôi à? Đứa con tôi sinh ra, nó chỉ có thể là chiếc áo giáp sắc bén của tôi!”
Khuôn mặt tuấn tú của Cát Tỉ đen lại, anh ta đe dọa:
“Có người đàn ông nào muốn làm kẻ đổ vỏ? Ngủ với người phụ nữ mà anh ngủ chán rồi! Em đi tìm đi, em tìm được một người, anh sẽ đi phá hoại một người, anh xem chúng ta ai sẽ kiệt sức trước?”
“Bốp!”
Tôi còn chưa nói, Báo Báo đã đấm một cái vào mặt Cát Tỉ. Cô ấy là đai đen Taekwondo, Cát Tỉ bị đánh bật ra một ngụm máu, khuôn mặt tuấn tú trở nên âm u:
“Báo Báo! Cô điên rồi à? Cái con đàn bà thối tha này dám đánh tôi?”
Báo Báo vặn vẹo vai, vẻ mặt khinh bỉ:
“Lão nương sớm đã muốn đánh anh rồi, đến đây, lúc nào cũng hoan nghênh anh kiện tôi.”
Cát Tỉ sững sờ, trên mặt xuất hiện một tia hận thù và không cam lòng. Anh ta không dám kiện Báo Báo.
Anh ta sợ hãi.
“Đi thôi, chúng ta đi uống rượu.”
Tôi kéo tay Báo Báo, lái xe rời khỏi tòa án. Tôi phải đi đón chào một cuộc đời mới!