Một năm sau, nghe nói Cát Tỉ sau khi phá sản, anh ta đã nộp hồ sơ xin việc ở ba công ty, nhận mức lương chục triệu một tháng. Nhưng, anh ta làm ở đâu cũng không lâu.
Cát Tỉ luôn cảm thấy, anh ta có thể làm lại từ đầu, trở thành một ông chủ lớn kiếm vài trăm triệu một tháng. Nhưng anh ta không bao giờ gặp được người nào như tôi, toàn tâm toàn ý giúp đỡ anh ta. Vì vậy, anh ta chỉ có thể trút giận lên công việc, trong cuộc họp các kiểu cãi vã, mắng chửi đồng nghiệp.
Rất nhanh, anh ta bị hết công ty này đến công ty khác sa thải. Còn Tân Oánh Nhi thấy Cát Tỉ nghèo rồi, tinh thần ngược lại tốt hơn, cô ta nhanh chóng chạy theo một gã đàn ông giàu có, mập mạp.
Cứ tưởng cả đời này sẽ không còn nghe tin tức gì về hai người nữa. Cho đến nửa năm sau, cô bạn thân đột nhiên gọi điện cho tôi:
“Kịch tính thật, có chuyện lớn rồi.”
“Sao vậy?”
Không cần nói tên tôi cũng biết là về chuyện của hai người đó. Cô bạn chậc chậc hai tiếng:
“Cát Tỉ tháng trước lại bị công ty sa thải, tối qua không biết có cơn điên nào, đột nhiên đi tìm Tân Oánh Nhi.”
“Không ngờ cuộc sống của Tân Oánh Nhi cũng không dễ dàng gì, gã đàn ông mập mạp kia tuy giàu có, nhưng thường xuyên bạo hành cô ta, khiến trên người cô ta chỗ nào cũng bầm tím.”
“Cũng không biết tình hình thế nào, có lẽ gã mập đó còn tệ hơn cả Cát Tỉ, Tân Oánh Nhi gặp Cát Tỉ, vậy mà lại bị anh ta mê hoặc rồi tha thứ cho anh ta! Chuyện còn sốc hơn nữa là, hai người họ như lửa với củi, ngủ với nhau ngay tại nhà của Tân Oánh Nhi.”
“Rồi mày đoán xem chuyện gì xảy ra?”
Tôi sững sờ: “Xảy ra chuyện gì?”
Cô bạn tăng âm lượng:
“Gã mập đó có việc đột nhiên về nhà, nhìn thấy hai người họ làm chuyện đó với nhau, tức giận quá đánh cho hai người một trận.”
“Gã mập đó rất khỏe, bình thường đã thích bạo hành, nổi nóng lên ra tay không có chừng mực. Cát Tỉ định chống trả, gã mập đó cầm chiếc ghế lên đập mấy cái, trực tiếp làm gãy hai chân của Cát Tỉ.”
“Tân Oánh Nhi còn thảm hơn, gã mập đó ra tay rất ác. Khuôn mặt của cô ta bị gã mập dùng kéo hủy dung rồi, cả đời này không thể gặp người khác nữa.”
Tôi nghe xong, thở dài một hơi. Vừa cúp điện thoại, bạn trai mới của tôi vừa lúc đi ra từ trong bếp.
Anh ấy bưng một ly trà sữa nóng, đặt trước mặt tôi:
“Anh vừa làm xong, ít béo ít đường, thêm khoai môn sáp mà em thích, nếm thử đi.”
Tôi hút một ngụm trà sữa, hai mắt sáng lên.
“Ngon lắm.”
Ngọt ngào. Tôi nghĩ, những ngày tháng cay đắng đó cuối cùng cũng đã qua rồi. Cuộc sống sau này, cũng sẽ giống như ly trà sữa này, ngọt ngào mãi mãi.
—Hoàn—