Khi tôi bước ra khỏi bệnh viện, trời quang mây tạnh, trong vắt không một tì vết.
Là một ngày nắng đẹp không hợp thời chút nào.
Về đến nhà, em trai đang chơi bóng rổ trong nhà.
Giây tiếp theo, quả bóng đập thẳng vào mặt tôi.
May mà tôi đã sớm đề phòng, nghiêng mặt né được trong gang tấc.
Tôi cúi người nhặt quả bóng rổ đã từng ném vào người tôi vô số lần này lên.
Em trai được nuông chiều nên chẳng sợ gì, thậm chí còn làm động tác điện giật để chế giễu tôi.
Tôi nhếch môi, ném quả bóng rổ về phía nó mạnh như ném tạ.
Oa oa oa.
Em trai ngửa đầu ôm cái mũi bị đập chảy máu, gào khóc thảm thiết.
Mẹ kế đang nấu cơm hoảng hốt chạy từ bếp ra, kêu lên một tiếng ái chà.
Tạo nghiệp rồi, mẹ kế đau lòng giúp nó cầm máu, miệng dỗ dành cục cưng đừng khóc, mẹ xem nào.
Em trai chỉ ngón tay ngắn tũn về phía tôi, khóc đến khản cả giọng, nói mẹ ơi, Lương Chí Nhu lấy bóng ném con.
Mẹ kế nghe vậy liền hét lên chói tai, nói Lương Chí Nhu mày lớn thế này rồi còn bắt nạt em mày à.
Đúng là cái đồ đĩ nhỏ, một ngày không đánh là ngứa da mà.
Bà ta phồng mũi chửi rủa, xắn tay áo lao về phía tôi, trông như xác sống thời tận thế.
Một cái tát giáng xuống đầu tôi.
Tôi nắm lấy cổ tay phải của bà ta.
Vẻ mặt bà ta trống rỗng trong giây lát, sau đó càng thêm giận dữ, nói giỏi nhỉ, bây giờ đến tao mà mày cũng dám đánh à.
Tôi hiểu thói quen đánh người của bà ta hơn bất kỳ ai.
Trước khi tay trái của bà ta túm lấy tóc tôi, tôi đã nhanh hơn một bước dùng đầu gối thúc mạnh vào bụng bà ta.
Bà ta lập tức kêu lên như heo bị chọc tiết, khom lưng ôm bụng.
Tôi lập tức túm chặt tóc bà ta, giống như mỗi lần bà ta làm với tôi trước đây.
Bà ta đau đớn chửi đổng, hai tay quơ quào loạn xạ.
Tôi kịp thời thu tay, lùi lại bàn cầm lấy một con dao gọt hoa quả.
Tôi giơ dao chỉ vào họ, nghiêm giọng nói nếu sau này còn dám chọc vào tôi, tôi sẽ nửa đêm cầm dao đâm chết các người.
Mẹ kế trợn mắt há hốc mồm, em trai thì sợ đến mức không dám khóc nữa.
Trước khi tôi rầm một tiếng đóng sầm cửa phòng lại, tôi nghe thấy tiếng lẩm bẩm của mẹ kế.
Điên rồi điên rồi, Lương Chí Nhu điên rồi.
Tôi cười lạnh một tiếng.
Tôi không phải bị điên, mà là tôi sắp chết rồi.