Kết quả xét nghiệm hiển thị tôi bị ung thư giai đoạn cuối.
Bác sĩ vẻ mặt không đành lòng, nói cô bé à, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, tiếp theo muốn vui vẻ thế nào thì cứ làm thế ấy.
Cuộc sống bước vào đếm ngược, lẽ ra nên khóc lóc thảm thiết một trận.
Nhưng khi tôi bước ra khỏi bệnh viện, lại cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Trước đây tôi làm gì cũng phải suy nghĩ trước sau, nên luôn cảm thấy khó khăn.
Bây giờ đằng nào cũng không còn tương lai, tôi cũng chẳng còn gì phải kiêng dè nữa.
Đến trường học, tôi đi tìm Ngô Kim Dao trước.
Cô ta đắc ý cười với tôi, nói không nhìn ra đấy, cậu đúng là đứa con gái có hiếu.
Uy hiếp dụ dỗ, vừa đấm vừa xoa, cô ta dựa vào gian lận để luôn đứng vững trong top 10 của khối.
Cho đến kỳ thi tranh suất tuyển thẳng lần này, cô ta ép tôi ngồi phía trước phải hỗ trợ cô ta gian lận, âm mưu giành lấy vị trí số 1 toàn khối.
Suất tuyển thẳng đối với tôi là thứ rất quan trọng.
Không có suất kèm học bổng đó, tôi sẽ không thể học đại học.
Còn cô ta chỉ là lấy về để làm đẹp mặt tiền, để bố mẹ doanh nhân của cô ta được nở mày nở mặt.
Tôi không đồng ý, thế là cuộc sống ở trường bắt đầu trở nên tồi tệ.
Bài tập đã nộp từ lâu bỗng dưng không cánh mà bay, cuối cùng chỉ có thể viết lại.
Cốc nước giữa bàn thường bị vô tình làm đổ, ướt đẫm vô số bài thi và sách vở.
Ghế ngồi bị đổ keo nước, khi bị giáo viên gọi đứng dậy trả lời câu hỏi thì dính chặt khiến cả lớp cười ồ.
Mắt thấy kỳ thi sắp đến, cô ta thấy chiêu ếch luộc nước ấm không hiệu quả nên cuống lên.
Xác định phòng dụng cụ buổi chiều không có người, sau giờ thể dục cô ta nhốt tôi ở trong đó.
Mãi đến sáng hôm sau, tôi hôn mê mới được giáo viên thể dục lớp khác phát hiện, đưa đến bệnh viện.
Lúc tỉnh lại điện thoại chỉ có một tin nhắn.
Ngô Kim Dao nhắn, nói tôi hôm nay mới phát hiện một chuyện thú vị, bố cậu là nhân viên công ty chi nhánh nhà tôi đấy.
Ẩn ý rất rõ ràng, là nếu tôi không giúp cô ta gian lận, bố tôi sẽ bị buộc thôi việc.
Điện thoại của bố đúng lúc gọi tới, giống như nắm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, tôi lập tức bấm nghe.
Nhưng giọng nói giận dữ, cục súc của ông ta truyền ra từ ống nghe, tấn công màng nhĩ tôi như tiếng pháo nổ.
Giáo viên chủ nhiệm gọi điện bảo tao là mày vào bệnh viện rồi hả.
Trẻ con thì có bệnh gì chứ, cái gì mà phí thuốc men phí xét nghiệm mất hai ba ngàn.
Bố mày đào đâu ra tiền, mày cũng giống hệt con mẹ đoản mệnh của mày, thích chết thì đi mà chết.
Tút.
Tôi há miệng một cách vô ích, giống như con cá mắc cạn trên bờ.
Cầm kết quả xét nghiệm, tôi ngồi trên ghế bệnh viện rất lâu, rất lâu.
Cuối cùng tôi gửi cho Ngô Kim Dao một tin nhắn trả lời.
Tôi đồng ý.