Thẩm Tuần vươn tay, đắp lại chăn cho tôi.
Cậu ấy chạm vào lông mày tôi, nhẹ như lông vũ lướt qua.
Dịu dàng đến mức như thể tôi là trân bảo dễ vỡ nào đó.
Lương Chí Nhu, đừng cau mày nữa.
Trong đêm tối, tôi nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng của cậu ấy.
Tim tôi như một tờ giấy, trong nháy mắt bị vò cho nhăn nhúm.
Lại giống như bề mặt mềm mại nào đó, vừa ấn xuống liền rỉ nước.
Lúc tiếng đóng cửa vang lên, tôi đột ngột mở to mắt, nhìn trần nhà, nước mắt không tiếng động, từng giọt lớn từng giọt lớn rơi xuống.
Đây là giấc ngủ ngon nhất của tôi sau khi mẹ mất.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi nhìn thấy tờ giấy của Thẩm Tuần.
[Trong nồi cơm điện có cháo, trên bàn có bữa sáng, không biết cậu thích ăn gì nên đều mua một ít.]
[Nếu nguội rồi nhớ bỏ vào lò vi sóng hâm nóng lại. Không được ăn đồ lạnh!]
[Nếu chán thì trong phòng tôi có truyện tranh, tiểu thuyết, cậu cứ xem tùy thích. Tôi ra ngoài có chút việc, trưa sẽ về.]
Tôi mở lồng bàn ra xem, đồ uống có sữa bò, sữa đậu nành, cà phê..., đồ ăn có tiểu long bao, bánh bao, trứng trà, bánh tráng tay, thậm chí còn có hamburger...
Đúng là mua một đống, cứ như buffet sáng vậy.
Ăn xong bữa sáng, tôi về phòng Thẩm Tuần, thấy tủ sách đầy truyện tranh của cậu ấy, bật cười thành tiếng.
Tôi nhìn thấy trên nóc tủ sách có một bộ truyện tranh tôi từng xem hồi nhỏ, với không tới, bèn lấy ghế nhỏ kê chân.
Nhưng lại nhìn thấy trên nóc tủ sách có một cái hộp giấy lớn màu xanh lá cây.