Trong hộp giấy không có gì đặc biệt.
Một bức ảnh chụp chung lớn.
Một mảnh giấy ố vàng nhăn nhúm.
Một đống thẻ bài.
Cùng với một cuốn nhật ký.
Tôi cầm bức ảnh chụp chung lớn này lên, tự tin dùng ánh mắt tìm kiếm Thẩm Tuần, nhưng tìm mãi không thấy.
Khi tôi quét qua hàng thứ hai, cả người cứng đờ.
Bởi vì tôi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc — đó là chính tôi, tôi của thời thơ ấu.
Tôi nhìn đứa bé trắng trẻo sạch sẽ đang nắm tay tôi, lông mày càng nhìn càng quen...
Một cảm giác như luồng điện chạy từ đầu ngón tay, lan ra toàn thân như bệnh dịch.
Tôi run rẩy ngón tay lật bức ảnh lại, nhìn thấy tên.
Tên của Lương Chí Nhu và Thẩm Tuần đặt cạnh nhau, như thể trời sinh nên như vậy.
Tôi run rẩy cầm mảnh giấy lên, ký ức tuổi thơ bị lãng quên trong góc tối như sóng biển ập tới.
Khi đó bố còn chưa lộ rõ bản tính, mẹ còn chưa qua đời, đăng ký cho tôi một trại hè kéo dài 14 ngày.
Lương Chí Nhu trong trại hè không giống như sau khi lớn lên giả tạo, không chân thực như thế này, cô bé hoạt bát hiếu động, chính trực trượng nghĩa.
Ngày đầu tiên đã giúp một đứa bé gầy yếu bị người ta bắt nạt.
Họ ước hẹn sẽ làm bạn tốt nhất, tình bạn tốt đẹp lại kết thúc bằng việc Lương Chí Nhu giữa chừng rời khỏi trại hè.
Ngay cả lời tạm biệt cũng không kịp nói.
Tôi run rẩy cầm tờ giấy này, tờ giấy ố vàng, nét chữ non nớt nhưng rõ ràng.
Đây là ngày điều ước, cô giáo bảo mỗi bạn nhỏ viết điều ước bỏ vào lọ điều ước, điều ước của tôi.
1. Nhìn biển xanh ăn kem dưa hấu!!!
2. Đi công viên giải trí chơi!!!
3. Đến nhà bạn thân ngủ!!!
4. Có được thẻ bài Thiếu nữ phép thuật trong gói bim bim Lubi!!!
Thảo nào là Thẩm Tuần.
Tôi cầm cuốn nhật ký lên.
Cuốn sổ rất cũ cũng rất dày.
Bìa viết hai chữ: Gửi Nhu.
Góc dưới bên phải một dòng chữ nhỏ, nhe nanh múa vuốt như Thẩm Tuần đang giả vờ hung dữ.
Ngoài Lương Chí Nhu ra người khác trộm xem nhật ký đều phải chết chết chết chết chết, Thẩm Tuần ngoại lệ!
Tốt quá, tôi không cần chết rồi.
Tôi phì cười một tiếng, nước mắt lại lã chã rơi xuống.
Lương Chí Nhu, vẫn chưa nói cho cậu biết tên của tớ. Nhớ kỹ nhé, tớ tên là Thẩm Tuần.
Lương Chí Nhu, tớ nhớ cậu quá. Cậu nói cậu thích màu xanh lá nhất, tớ vừa nhìn thấy màu xanh lá liền nhớ đến cậu.
Lương Chí Nhu, sau khi bố mẹ lên thiên đường, cậu là người đầu tiên bảo vệ tớ, tớ nhất định phải tìm được cậu.
Lương Chí Nhu, tớ yếu đuối quá. Tớ phải trở nên mạnh mẽ hơn, tớ phải bảo vệ cậu.
Lương Chí Nhu, tớ đạt đai đỏ Judo rồi.
Lương Chí Nhu, may mà cậu không đổi tên, cũng không thay đổi dáng vẻ, tớ liếc mắt một cái liền nhận ra cậu.
Lương Chí Nhu, hôm nay muốn sau khi tan học nhận người quen với cậu. Nhưng lại không cẩn thận nhìn thấy có người tỏ tình với cậu. May mà cậu từ chối hắn. Cậu đã làm một lựa chọn chính xác! Hắn thành tích kém như vậy, còn là thành phần cá biệt của trường, yêu sớm với hắn sẽ ảnh hưởng cậu thi đại học đấy.
Lương Chí Nhu, tớ thích cậu.
Lương Chí Nhu, tuy rằng thành tích hiện tại của tớ rất kém, nhưng tớ đang nỗ lực học tập, tớ nhất định sẽ thi đỗ Đại học Thể dục Bắc Kinh. Đến lúc đó, tớ nhất định tự tin đứng trước mặt cậu, lớn tiếng nói cho cậu biết tên tớ!
Lương Chí Nhu, cậu thật sự rất ngốc. Hôm nay giúp cậu bê bài tập, cậu một chút cũng không nhận ra tớ.
Lương Chí Nhu, tớ không bảo vệ tốt cho cậu, xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi...
Trang này viết đầy chữ xin lỗi, nhăn nhúm, rõ ràng từng bị nước mắt làm ướt.
Lương Chí Nhu, cậu đừng cau mày.
Thẩm Tuần quả thực có mưu đồ.
Mưu đồ duy nhất của cậu ấy là từ nay về sau, Lương Chí Nhu có thể không cau mày nữa.
Vào lúc tôi không hay biết gì, có một tên ngốc vụng về nâng một trái tim chân thành đến gần tôi như vậy.
Cậu ấy ngốc nghếch cầm phiếu điều ước của Lương Chí Nhu 8 tuổi.
Từng việc từng việc làm hết, mưu toan để Lương Chí Nhu 18 tuổi hay cau mày đổi lấy niềm vui.
Tôi khóc mãi khóc mãi, một dòng nước ấm trào ra từ khoang mũi, sau đó ho khan kịch liệt, trong miệng lập tức nôn ra một ngụm máu.
Mắt như bị phủ một lớp sương mù bởi nước mắt, trang nhật ký cuối cùng hiện ra trước mắt tôi.
Lương Chí Nhu, tớ nhất định sẽ đưa cậu đi đến tương lai tốt đẹp hơn.
Nhưng mà Thẩm Tuần ơi, tôi không có tương lai nữa rồi.