Ngày trở về Giang Thành, Từ Cảnh Sơ đặc biệt mặc một bộ âu phục rất trang trọng.
Tôi hiểu được suy nghĩ của anh ta, cũng cảm thấy cảm giác được anh ta xem trọng rất tuyệt vời.
Sau khi đến Giang Thành, tôi liền đưa anh ta đến nghĩa trang của ba mẹ, nhìn di ảnh của hai người trên bia mộ, tôi không nhịn được mà bật khóc.
"Ba mẹ, con đưa Ngôn Ngôn đến thăm hai người đây."
"Anh ấy là Từ Cảnh Sơ, ba của Ngôn Ngôn..."
Con trai ngoan ngoãn gọi ông bà ngoại, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay tôi, ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi.
Từ Cảnh Sơ nghe tôi giới thiệu, cả người vô cùng nghiêm túc, trịnh trọng.
"Chào cô chú, cháu là Từ Cảnh Sơ, rất xin lỗi vì bây giờ mới đến thăm cô chú."
"Cô chú cứ yên tâm, sau này cháu sẽ chăm sóc tốt cho hai mẹ con cô ấy, nhất định sẽ để cho họ mỗi ngày đều vui vẻ hạnh phúc, cô chú hãy yên tâm giao hai mẹ con cô ấy cho cháu nhé..."
Từ Cảnh Sơ nói rất nhiều điều, tất cả đều là lời cam kết với ba mẹ tôi, tôi đứng ở một bên mắt đỏ hoe nghe anh ta nói, trong lòng vô cùng cảm động.
Lúc chuẩn bị rời đi, Từ Cảnh Sơ rất nghiêm túc hỏi tôi:
"Điềm Điềm, anh có thể đổi xưng hô gọi là ba mẹ được không?"
Anh ta mang vẻ mặt mong đợi nhìn tôi, tôi nhìn di ảnh của ba mẹ, nghĩ thầm chắc hẳn họ cũng rất muốn có một cậu con rể nhỉ.
"Được."
Tôi đồng ý, ba mẹ nhìn thấy tôi thành gia lập thất chắc chắn sẽ rất vui.
Hơn nữa, có những tháng ngày bên cạnh Từ Cảnh Sơ, tôi cũng rất hạnh phúc.
Từ Cảnh Sơ như được tiêm một mũi thuốc kích thích, miệng gọi ba mẹ không ngừng, đến mức nói năng cũng có chút lộn xộn rồi.
"Ba mẹ, bọn con đi trước nhé, lần sau lại đến thăm hai người."
"Ông ngoại bà ngoại bái bai..."
Rời khỏi nghĩa trang, chúng tôi trực tiếp quay về ngôi nhà nơi tôi đã lớn lên từ nhỏ, vừa bước vào cửa nhìn thấy cách bày trí quen thuộc, mũi tôi lại không kiềm được mà xót xa.
Tôi đã rất lâu rồi không trở về, từ sau khi ba mẹ qua đời, tôi cũng không dám ở lại nơi này một mình.
Bất cứ nơi nào cũng có dấu vết của họ, nhìn thấy thứ gì cũng làm tôi nhớ đến họ, những ngày tháng hạnh phúc kia khiến tôi quá đỗi đau buồn.
Ngôi nhà đã lâu không có người ở nhưng vẫn rất sạch sẽ, chắc hẳn là ông bà nội thường xuyên sang đây quét dọn.
Chúng tôi vừa mới đặt hành lý xuống, thì cửa phòng đã bị gõ vang.
"Anh họ."
Tôi ra mở cửa, bên ngoài là anh họ của tôi, anh ấy nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng kích động.
"Điềm Điềm, thật sự là em về rồi, ban nãy thấy rèm cửa sổ nhà em được kéo ra, anh liền vội vàng chạy qua xem."
Nhà anh họ nằm ngay tòa nhà đối diện nhà tôi.
Anh ấy mới tới được một lát, liền thông báo cho toàn bộ họ hàng thân thích, chưa đến một tiếng đồng hồ, nhà tôi đã chật cứng các cô dì chú bác.
Ngoại trừ việc con trai tôi bị mọi người tranh nhau bế ra, thì Từ Cảnh Sơ - chàng rể lần đầu tiên tới cửa cũng bị mọi người bao vây, tám đời tổ tông đều sắp bị tra hỏi ra bằng hết.
Tôi nhìn ngôi nhà đã nhiều năm rồi mới lại đông vui náo nhiệt như vậy, rốt cuộc không nhịn được mà rơi nước mắt.
"Ba mẹ, hai người nhìn thấy không, con đang sống rất tốt, con cũng đã có đứa con của riêng mình, có một mái ấm của riêng mình rồi."
Buổi tối, sau khi con ngủ say, tôi và Lục Thư Ngôn ngồi trên ghế sô pha xem ti vi.
Anh ôm tôi vào lòng, không nỡ buông tay.
Kể từ khi được công nhận thân phận vào ngày hôm nay, anh cứ hễ tìm được cơ hội là lại ôm ôm hôn hôn tôi, chẳng biết xấu hổ chút nào.
Dùng lời của anh mà nói thì là: "Phải bù đắp lại khoảng thời gian năm năm đã bỏ lỡ."
Nhưng mà dựa vào vòng tay anh quả thực rất thoải mái.
"Từ Cảnh Sơ, tìm một ngày nào đó chúng ta đi đăng ký kết hôn đi, hộ khẩu của Ngôn Ngôn vẫn đang để ở nhà anh họ, đăng ký xong rồi chuyển về luôn."
Tôi cố làm ra vẻ bình tĩnh nói với anh, nhưng thực ra trong lòng cũng rất hồi hộp.
Có điều phản ứng của Từ Cảnh Sơ đã khiến tôi hoàn toàn yên tâm.
Anh vui sướng ôm lấy tôi xoay vòng vòng.
"Điềm Điềm, anh yêu em!"
"Cuối cùng anh cũng đợi được em rồi, thật may là anh đã không bỏ lỡ em!"
Tôi bị sự vui sướng của anh lây nhiễm, cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
"Từ Cảnh Sơ, em cũng yêu anh, cảm ơn anh đã mang đến cho em một gia đình."
Tôi vừa nói xong, anh liền trao cho tôi một nụ hôn.
Thật may mắn vì chúng tôi đã không bỏ lỡ nhau, có được hai cha con bọn họ, phần đời còn lại của tôi đã đủ mãn nguyện rồi.
—Chính văn hoàn—