1.
Tôi là Từ Cảnh Sơ, là bạn học cùng trường đại học với Lục Điềm Điềm.
Trong một lớp học chung, cô ấy bị giáo viên gọi lên trả lời câu hỏi, cô ấy trả lời sai, còn nở nụ cười ngọt ngào nói lời xin lỗi.
Lúc đó tôi đã nghĩ làm sao lại có một người con gái đáng yêu đến vậy, quả thực người cũng như tên.
Sau này thường xuyên học chung một phòng học, mỗi lần nhìn thấy cô ấy, cô ấy đều cười rất ngọt ngào, đặc biệt khiến người ta yêu mến.
Về sau tôi cứ thế bất tri bất giác bị cô ấy thu hút, không nhịn được mà luôn dõi theo bóng dáng cô ấy trong sân trường.
Đợi đến khi tôi phản ứng lại, thì đã rất thích rất thích cô ấy mất rồi.
Vốn định trước khi tốt nghiệp sẽ tỏ tình với cô ấy, nhưng cô ấy lại đột nhiên xin nghỉ hai tháng, tôi dò hỏi qua bạn học mới biết gia đình cô ấy đã xảy ra chuyện.
Ba mẹ cô ấy gặp tai nạn xe hơi, tôi thật sự rất xót xa cho cô ấy, rất muốn ôm lấy cô ấy, nhưng tôi có thể dùng thân phận gì để ôm cô ấy đây.
Nếu như tôi biết được những chuyện xảy ra sau này, lúc đó tôi nhất định sẽ mạnh dạn hơn.
Sau đó cô ấy đã quay lại trường, nhưng cô ấy trở nên vô cùng trầm lặng, không bao giờ cười nữa.
Một cô gái trước kia thích nói thích cười như vậy, giờ đây lại trở nên ít nói lầm lì, tôi nhìn mà thấy rất đau lòng, luôn muốn làm chút gì đó cho cô ấy.
Tôi phát hiện ra sau khi quay lại trường cô ấy rất thích một mình đến thư viện, ở đó rất lâu.
Tôi muốn cô ấy vui vẻ hơn một chút, liền mỗi ngày đều đến vị trí cô ấy hay ngồi trước, dùng giấy ghi chú viết một câu chuyện cười, chỉ mong cô ấy có thể nở một nụ cười là tốt rồi.
Suốt hai tháng trời, mỗi ngày tôi đều viết, mỗi ngày đều ngồi ở vị trí phía sau bầu bạn cùng cô ấy.
Thực ra lúc đó cô ấy chỉ cần quay đầu lại, là có thể nhìn thấy tôi rồi.
Ngày tốt nghiệp, tôi dán lên câu chuyện cười cuối cùng, cô ấy cuối cùng cũng đã mỉm cười.
2.
Buổi liên hoan tốt nghiệp, cô ấy cũng đến, tôi đặc biệt vui mừng, thế là đã uống thêm vài ly.
Tôi nghĩ cô ấy đã dần bước ra khỏi nỗi đau rồi, tôi phải đi tỏ tình với cô ấy, muốn sau này sẽ luôn được ở bên cạnh cô ấy.
Chỉ là không ngờ, cô ấy lại mang đến cho tôi một sự bất ngờ.
Tôi thấy cô ấy đi vào nhà vệ sinh, liền bám theo, còn cố ý giả vờ say rượu muốn bắt chuyện với cô ấy.
Nào ngờ cô ấy lại trực tiếp đưa tôi đến khách sạn.
Lúc đó tôi vốn định ngăn cản chuyện sắp sửa xảy ra, nhưng cô ấy cứ luôn trêu chọc tôi, tôi chịu không nổi nữa.
Cô ấy lại vì sự cự tuyệt của tôi mà không ngừng rơi nước mắt, tay còn luôn châm lửa, nhìn thấy người con gái mình yêu thích như vậy, tôi đành phải đầu hàng.
Trước khi chìm vào giấc ngủ ôm cô ấy trong vòng tay, tôi mãn nguyện cho rằng mình đã ôm trọn cả thế giới.
Chỉ là ngàn vạn lần không ngờ tới khi tỉnh lại vào sáng hôm sau, cô ấy đã bỏ trốn mất rồi.
Tôi nhanh chóng chạy đến nhà cô ấy, phát hiện người đã đi nhà đã trống.
Tôi hỏi tất cả những bạn học thân thiết với cô ấy, cũng hỏi cả người nhà cô ấy, nhưng chẳng ai biết tin tức gì của cô ấy cả.
Tôi đứng canh dưới lầu nhà cô ấy ròng rã một tuần, nhưng ánh đèn nhà cô ấy cũng không bao giờ sáng lên nữa.
Suốt năm năm sau đó tôi luôn sống trong sự hối hận, tại sao tối hôm đó lại ngủ say, nếu như không phải do tôi đã ngủ say, thì cô ấy sẽ không rời khỏi vòng tay của tôi.
Tôi gia nhập quân đội năm năm, trong khoảng thời gian đó cũng đã nhờ người dò la tin tức của cô ấy, nhưng đều bặt vô âm tín.
Sau này tôi xuất ngũ, cùng bạn bè mở một căn cứ huấn luyện quân sự cho trẻ em.
Khi tôi nhìn thấy Lục Thư Ngôn - đứa trẻ có gương mặt giống hệt tôi ở trong căn cứ, cả người tôi đã sững sờ, tôi lấy tốc độ nhanh nhất để có được tư liệu của thằng bé.
Giây phút nhìn thấy tên người mẹ Lục Điềm Điềm trên hồ sơ, tôi kích động đến mức muốn bật khóc.
Năm năm rồi, cuối cùng tôi cũng đã tìm thấy cô ấy.
Tôi không kìm được gọi điện thoại cho cô ấy, sau khi cúp máy tôi cứ luôn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa, chỉ muốn được nhìn thấy cô ấy đầu tiên.
Cô ấy từ ngoài cửa bước vào, vẫn xinh đẹp như năm đó, không hề thay đổi chút nào.
Lúc ấy tôi rất muốn ôm chầm lấy cô ấy, nói cho cô ấy biết tôi nhớ cô ấy đến nhường nào, nhưng tôi không dám, tôi sợ làm cô ấy hoảng sợ.
Hơn nữa, tôi chỉ thử dò xét vài câu, liền biết được Lục Thư Ngôn là con trai tôi, lòng tôi càng thêm phấn khích.
Chỉ là cô ấy lại không chịu thừa nhận, còn giả vờ không quen biết tôi.
Tôi thầm nghĩ cứ từ từ vậy, năm năm tôi đều đã đợi được, cũng không vội vàng trong nhất thời.
3.
Ngày tan học hôm đó, tôi lại nhìn thấy hai mẹ con bọn họ, con trai tôi còn khen tôi siêu đẹp trai.
Câu nói đó đủ để tôi khoác lác suốt cả năm trời rồi.
Chỉ là lúc cô ấy lái xe rời đi lòng tôi vô cùng bất an.
Tôi đi theo địa chỉ trên hồ sơ đến nhà cô ấy, vừa đến dưới tòa nhà thì nhìn thấy cô ấy kéo vali chuẩn bị rời đi.
Cô ấy vậy mà lại muốn bỏ trốn.
Khoảnh khắc đó tôi vô cùng tức giận, nhưng nhiều hơn cả là nỗi sợ hãi, tôi sợ sẽ không bao giờ tìm lại được cô ấy nữa.
Tôi cường thế kéo cô ấy về nhà, muốn nói chuyện đàng hoàng với cô ấy.
Tôi đem toàn bộ những lời thật lòng nói hết ra cho cô ấy biết, nói với cô ấy rằng tôi yêu cô ấy, đã tìm cô ấy năm năm, hy vọng có thể dùng tấm chân tình của mình để giữ cô ấy lại.
May thay, cô ấy thấy tôi không phải đến giành con liền không trốn chạy nữa.
Từ đó về sau, tôi bắt đầu chen chân vào cuộc sống của hai mẹ con, bắt đầu tận tâm chăm sóc tỉ mỉ cho bọn họ.
Cứ từ từ thôi, chỉ cần cô ấy còn ở đây, nhất định sẽ có một ngày tôi khiến cô ấy gỡ bỏ lớp phòng bị kia.
Về sau lần đầu tiên cô ấy ôm tôi, tôi đã kích động đến mức xào khét cả chảo thức ăn.
Rồi sau đó khi cô ấy đưa tôi về nhà ra mắt ba mẹ, tôi căng thẳng đến mức suýt chút nữa thì không biết thắt cà vạt.
Tôi đứng trước bia mộ ba mẹ cô ấy mà thề thốt: Nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho cô ấy và con, bảo vệ hai mẹ con họ cả đời, mang đến cho họ một gia đình hạnh phúc viên mãn.
4.
Sau này chúng tôi đăng ký kết hôn, cuối cùng tôi cũng cưới được người con gái mà tôi đã thầm thương trộm nhớ suốt quãng thời gian đại học, lại còn có thêm một cậu con trai.
Lúc cô ấy mang thai đứa con thứ hai, từ trong căn nhà ở quê tìm ra một chiếc hộp giấy, vô cùng vui sướng mà khoe khoang với tôi.
"Từ Cảnh Sơ, anh xem những tờ giấy ghi chú em nhận được năm tư đại học này."
"Người đó mỗi ngày đều dán một mẩu truyện cười ở chỗ em ngồi, em nghi ngờ là người đó đã thầm mến em."
Tôi nhìn đống giấy ghi chú trong hộp của cô ấy, ngẩng đầu lên dùng ánh mắt cưng chiều nhìn cô ấy.
"Đúng vậy, anh vẫn luôn thầm mến em, chỉ là em phát hiện ra quá muộn mà thôi."
Có lẽ là mang thai ba năm ngốc nghếch, lúc ấy cô ấy lại không hề phản ứng lại việc tôi đã thừa nhận chủ nhân của những tờ giấy ghi chú kia chính là tôi.
Vì chuyện này tôi còn có chút buồn bã cơ đấy.
Không ngờ, lúc bước vào phòng sinh cô ấy lại đột nhiên nhớ ra, kinh ngạc hét lên:
"Từ Cảnh Sơ, hóa ra truyện cười trên giấy ghi chú năm đó là do anh viết à!"
Sau đó, cô ấy đã sinh hạ một bé gái, chúng tôi đã có đủ cả nếp lẫn tẻ.
Và tôi cũng đã mang đến cho cô ấy một mái ấm gia đình thật sự viên mãn hạnh phúc.
—Toàn văn hoàn—