Từ Cảnh Sơ?
Nhìn thấy người đột nhiên xuất hiện, cả người tôi lập tức sững sờ, sao anh ta lại ở đây?
Lúc này Từ Cảnh Sơ đang giận dữ trừng mắt nhìn tôi, một tay cướp lấy chiếc vali trong tay tôi, bàn tay nắm chặt thanh kéo vali nổi đầy gân xanh.
Anh ta tức giận chất vấn tôi.
"Lục Điềm Điềm, lần này cô lại định trốn đi đâu?"
"Cô lại muốn trốn mấy năm nữa? Năm năm nữa sao?!"
Nhìn dáng vẻ tức giận của anh ta, không hiểu sao tôi lại thấy chột dạ.
"Không... Không có trốn..."
Tôi ấp úng nói, điệu bộ phủ nhận này đến tôi còn không tin nổi, huống hồ là Từ Cảnh Sơ với chỉ số thông minh cao ngất ngưởng.
"Cô không trốn, vậy cô xách vali chuẩn bị đi đâu?"
Từ Cảnh Sơ siết chặt cổ tay tôi, hùng hổ doạ người hỏi tôi.
Ngay lúc tôi không biết phải trả lời như thế nào, một giọng nói non nớt vang lên.
"Đến nhà bác họ chơi ạ, mẹ bảo đưa con đi chơi với chị."
Không ngờ vào lúc mấu chốt vẫn là con trai tôi ra sức giúp đỡ, quả nhiên là con ruột mà! Mẹ quyết định một tháng tới con muốn mua đồ chơi gì mẹ cũng sẽ mua cho.
"Đúng vậy, tôi đưa thằng bé về quê thăm hỏi một chút."
Tôi hùa theo lời của con trai, muốn cố gắng thoát khỏi bàn tay đang siết chặt cổ tay mình của Từ Cảnh Sơ, nhưng làm thế nào cũng không thoát ra được.
Anh ta chăm chú nhìn tôi, nơi đáy mắt sâu thẳm mang theo vẻ sắc bén.
"Lục Điềm Điềm, lời này cô tự mình có tin không?"
Không tin...
"Buổi sáng vừa gặp tôi, buổi chiều cô liền muốn rời đi, không phải trốn thì là cái gì?"
Mỗi một câu nói của anh ta đều mang theo lực áp bách mười phần, ngữ khí lại càng thêm dồn dập, hoàn toàn không để lại cho tôi cơ hội tìm cớ.
Tôi cúi đầu im lặng, không biết nên đáp lại anh ta như thế nào.
Qua hồi lâu, Từ Cảnh Sơ khẽ thở dài một tiếng.
"Điềm Điềm, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng đi, có được không?"
Anh ta bất đắc dĩ lên tiếng, tôi vậy mà lại có thể nghe ra trong giọng điệu của anh ta mang theo vài phần khẩn cầu đầy thấp kém.
Sao có thể được?
Từ Cảnh Sơ là một nam thần cao cao tại thượng như thế, làm sao có thể tự hạ thấp bản thân mình, nhất định là do tôi có ảo giác rồi.
Cuối cùng, tôi vẫn đưa Từ Cảnh Sơ lên lầu, bước vào nhà.
"Anh ngồi trước đi, tôi sắp xếp cho đứa nhỏ một chút."
Tôi chỉ vào vị trí sô pha, anh ta vẫn còn đang xách vali của tôi, đây là đề phòng tôi bỏ trốn sao?
Anh đều đã chặn ngay trong nhà tôi rồi, tôi còn có thể trốn đi đâu được nữa...
Trong lòng tôi cạn lời đảo mắt một cái, đưa con trai đi vào phòng của thằng bé.
"Mẹ ơi, chúng ta không đi nhà bác họ nữa sao?"
Cậu con trai ngoan của tôi vẫn một lòng nhớ tới nhà bác họ, hoàn toàn không biết hai mẹ con chúng tôi đã rơi vào nguy cơ gì.
"Tạm thời không đi nữa, hôm nào đó mẹ lại đưa con đi."
"Ngôn Ngôn, con ở trong phòng chơi lego một lát, mẹ ra ngoài bàn chút chuyện."
Sắp xếp cho con trai xong xuôi tôi mới bước ra phòng khách.
Từ Cảnh Sơ ngồi trên sô pha, tay vẫn còn nắm lấy thanh kéo vali...
Có cần thiết phải như vậy không...
Tôi vừa bước ra, ánh mắt của anh ta liền gắt gao nhìn chằm chằm tôi, quả thực hệt như đang đề phòng kẻ trộm vậy!
"Từ Cảnh Sơ, hay là anh bỏ vali của tôi ra rồi chúng ta hẵng nói chuyện?"
Tôi dè dặt thăm dò anh ta.
Nào ngờ, anh ta căn bản không nghe theo đề nghị của tôi.
"Nếu cô lại chạy trốn nữa, tôi phải làm sao đây?"
Đôi mắt thâm thúy của anh ta dồn ép tôi, quả thực giống hệt như đang tra khảo linh hồn, tôi chỉ có thể ngậm miệng lại, chuyển sang một chủ đề khác.
Tôi đi đến một đầu khác của sô pha ngồi xuống, tránh xa anh ta một chút, ở gần anh ta quá tôi cảm thấy rất hoảng hốt.
"Anh muốn nói chuyện gì, nói đi."
Sự tình phát triển đến bước này rồi, không nói chuyện rõ ràng với anh ta thì rất khó để giải quyết.
Từ Cảnh Sơ khẽ mở bờ môi mỏng, trong chất giọng trầm thấp mang theo sự nghiêm túc:
"Lục Thư Ngôn có phải là con trai của tôi không?"
Đây gần như là một câu nghi vấn mang ý khẳng định.
Ngón tay tôi bấu chặt vào sô pha, hít một hơi thật sâu, biết rằng có phủ nhận tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.
"Phải..."
Tôi cúi đầu, không biết nên đối mặt với anh ta như thế nào.
Chẳng lẽ nói cho anh ta biết, năm xưa vì sự ích kỷ của bản thân, vì muốn có một người thân cùng chung huyết thống, nên đã đi tìm anh ta để trộm gen sao?
Tôi thật sự không mở miệng được, dẫu sao thì chuyện này tôi làm cũng thật thiếu đạo đức.
Nhưng tôi không hề hối hận.
"Điềm Điềm, tôi muốn..."
Giọng nói của Từ Cảnh Sơ lại vang lên, anh ta muốn cái gì? Anh ta muốn cướp mất con trai của tôi sao?
Tôi lập tức toàn thân căng cứng, đầy vẻ cảnh giác nhìn anh ta.
"Từ Cảnh Sơ, anh đừng hòng cướp con trai của tôi, thằng bé chỉ có gen của anh thôi, thằng bé là con trai của một mình tôi!"
"Tôi không cho phép anh cướp mất thằng bé!"
Tôi kích động gầm nhẹ, hung hăng trừng mắt nhìn anh ta, tôi sẽ không cho phép bất kỳ ai cướp đi đứa con của mình, cho dù là ba ruột của đứa bé cũng không được.
Nếu như Từ Cảnh Sơ muốn cướp đoạt, tôi thật sự sẽ liều mạng với anh ta.
"Điềm Điềm, em đừng kích động, tôi sẽ không giành con với em đâu, tôi đảm bảo với em."
"Em cứ từ từ nghe tôi nói cho hết đã được không?"
Từ Cảnh Sơ thấy tôi kích động như vậy, giọng điệu nói chuyện cũng dịu dàng đi không ít, vẫn luôn tìm cách an ủi tôi.
Nghe thấy anh ta sẽ không giành con với mình, lúc này tôi mới cảm thấy nhẹ nhõm một chút, sự kích động cũng đã dịu đi phần nào, nhưng tôi vẫn còn tâm lý phòng bị đối với anh ta.
Từ Cảnh Sơ dịch chuyển về phía tôi một chút, ngay lúc tôi định tránh đi, anh ta đã một tay nắm lấy tay tôi, cường thế không để tôi trốn thoát.
Anh ta chăm chú nhìn vào đôi mắt tôi, dịu dàng mà chân thành.
"Điềm Điềm, đêm tốt nghiệp đó, tôi không hề bị đứt đoạn ký ức."
"Tôi biết là em, cho nên mới có những chuyện xảy ra sau đó."
"Sau khi tỉnh dậy tôi liền đến nhà tìm em, nhưng người đã đi nhà đã trống, tôi đứng canh dưới nhà em suốt một tuần lễ đều không đợi được em."
"Tôi tìm họ hàng của em, họ chỉ nói em đi xa rồi, không biết em đã đi đâu."
"Tôi đã hỏi thăm rất nhiều bạn học, nhờ vả rất nhiều người dò la tin tức của em, nhưng đều bặt vô âm tín."
"Về sau, tôi đi nhập ngũ, cũng chưa từng dừng lại việc tìm kiếm em."
"Điềm Điềm, tôi đã tìm em suốt năm năm rồi..."
Mỗi một câu nói của Từ Cảnh Sơ đều khiến tôi vô cùng chấn động, thậm chí còn nghi ngờ có phải là tai mình đã nghe nhầm rồi hay không.
Sao anh ta lại có thể...
"Điềm Điềm, thật khó khăn tôi mới tìm được em, em đừng tiếp tục trốn tránh nữa có được không?"