Từ Cảnh Sơ anh ta thật sự đang khẩn cầu tôi một cách đầy hèn mọn...
Từng lời từng chữ của anh ta đều đang nói với tôi rằng, anh ta thích tôi, tình cảm dành cho tôi vô cùng sâu đậm.
Nhưng mà, sao lại có thể như vậy được?
Mất một lúc lâu tôi vẫn chưa thể tiêu hóa được những thông tin này, đầu óc đã rối bời làm sao cũng không nghĩ rõ được.
Từ Cảnh Sơ thấy bộ dạng này của tôi, đau lòng kéo tôi vào lòng, từng cái từng cái vỗ nhẹ vào lưng tôi, âm thầm an ủi tôi.
Một lát sau, tôi thoát ra khỏi cái ôm của anh ta.
"Từ Cảnh Sơ..."
Tôi khàn giọng gọi tên anh ta, lại chẳng biết nên làm thế nào để tiếp tục câu chuyện.
Đối với việc Từ Cảnh Sơ thích tôi, những năm qua vẫn luôn tìm kiếm tôi, ngoài sự ngạc nhiên ra, điều mang lại nhiều hơn cả là một loại cảm giác chẳng thể nói rõ thành lời.
Hóa ra lại có một người để tâm đến tôi đến vậy...
"Điềm Điềm, tôi thích em, vẫn luôn rất thích em."
"Tìm được em tôi thực sự rất vui mừng, tôi chưa từng nghĩ đến việc sẽ giành con với em, tôi chỉ muốn được chăm sóc em thật tốt."
"Năm năm qua một mình em sinh con, một thân một mình nuôi nấng thằng bé, tôi biết em đã trải qua rất nhiều khó khăn, tôi thực sự rất xót cho em, rất hối hận vì không thể tìm thấy em sớm hơn."
"Điềm Điềm, cho tôi một cơ hội chăm sóc em có được không?"
Từ Cảnh Sơ vô cùng nghiêm túc bày tỏ tình cảm với tôi, mỗi một câu nói của anh ta đều thâm tình như thế, hơn nữa còn cam đoan với tôi sẽ không cướp đứa nhỏ.
Chỉ là, trong lòng tôi đã rối rắm như tơ vò rồi.
Tôi không biết phải trả lời anh ta như thế nào.
Những chuyện xảy ra ngày hôm nay đều vượt ngoài sự dự liệu của tôi, tôi chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Từ Cảnh Sơ, càng không nói đến việc anh ta sẽ tỏ tình với tôi.
Tôi im lặng rất lâu mới ngẩng đầu lên nhìn anh ta, do dự lên tiếng:
"Từ Cảnh Sơ, anh cho tôi thời gian suy nghĩ đi..."
"Được."
Anh ta lập tức đồng ý ngay, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự cưng chiều.
"Điềm Điềm, tôi cho em thời gian cân nhắc, nhưng em đừng trốn chạy nữa có được không? Cũng đừng bài xích việc tôi chăm sóc hai mẹ con em, được không?"
"Tôi cũng muốn được bù đắp lại những tổn thất trong năm năm qua..."
Sự chân thành của Từ Cảnh Sơ khiến tôi hoàn toàn không thể nào mở miệng cự tuyệt anh ta.
"Được."
Có lẽ tôi có thể thử tiếp nhận một cuộc sống có sự tồn tại của anh ta.
Từ ngày hôm đó trở đi, Từ Cảnh Sơ liền trở thành khách quen nhà tôi.
Buổi sáng giao đồ ăn sáng cho hai mẹ con tôi, đón con trai đi căn cứ huấn luyện quân sự, buổi tối đưa con trai về, thuận tiện nấu luôn bữa tối cho chúng tôi.
Ngày thường còn ân cần hỏi han tôi, dăm ba hôm lại tặng một bó hoa, tặng một món quà nhỏ.
Chỉ là tôi vẫn chưa nói với con trai thân phận thực sự của anh ta, muốn chờ thêm một thời gian nữa xem sao.