"Vì thương "Bạch Nguyệt Quan" sợ sấm sét, chồng tôi khóa trái cửa nhốt con gái đang sốt cao ở nhà đến mức hỏng cả não. Sống lại một đời, tôi tự tay xé nát phiếu siêu âm thai, nhường luôn gã đàn ông cặn bã này cho cô ta!"
1,261 từ
Sống lại một đời, tôi tự tay xé nát phiếu siêu âm thai, nhường luôn gã đàn ông cặn bã này cho cô ta!"
Mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo xộc thẳng vào mũi khiến tôi bừng tỉnh. Bàn tay vô thức đặt lên vùng bụng dưới giờ đã bằng phẳng, một cơn quặn thắt truyền đến, nhưng nụ cười trên môi tôi lại nhẹ nhõm đến lạ thường.
Cánh cửa phòng bệnh bị đạp tung rầm một tiếng. Thẩm Tại Dã lao vào như một cơn lốc, trên người vẫn mặc nguyên bộ quân phục dính chút bùn đất, đôi mắt vằn lên những tia m/ á/ u đỏ ngầu.
"Lâm Tri Hạ! Cô điên rồi sao? Đó là con của chúng ta, là một sinh mệnh! Cô dám lén lút tự quyết định tước đoạt mạng sống của nó chỉ vì một cái danh biên chế?"
Tôi tựa đầu vào gối, lạnh lùng nhìn gân xanh nổi đầy trên trán người đàn ông mà mình từng gọi là chồng, giọng nhạt nhẽo:
"Chỉ là một cái danh biên chế? Đó là vị trí tôi thức trắng ba tháng trời học bài để thi đỗ. Còn anh, anh lén cầm hồ sơ của tôi đi điền tên Liễu Tình Tình vào. Suất làm việc anh đã dâng cho người phụ nữ khác, vậy anh lấy tư cách gì bắt tôi sinh con ra để nó chịu khổ cùng mình?"
Thẩm Tại Dã cứng họng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh ta định bước tới bắt lấy tay tôi thì một giọng nói yểu điệu, nghẹn ngào vang lên từ ngoài cửa.
"Chị dâu... đều tại em..."
Liễu Tình Tình xách theo cặp lồng cháo, khuôn mặt trắng bệch tiều tụy, nước mắt tuôn rơi lã chã. Cô ta lảo đảo bước vào, bấu chặt lấy khung cửa như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể gục ngã.
"Là do cơ thể em bệnh tật, anh Thẩm xót em làm góa phụ lại không có khả năng lao động nặng nên mới nhường suất của chị cho em. Chị dâu, chị hận em, muốn đánh muốn chửi em cũng được, sao chị nỡ lòng vứt bỏ giọt máu của anh Thẩm? Chị làm thế khác nào dùng d/ a/ o đ/ â/ m vào tim anh ấy?"
Cô ta càng khóc càng thảm thiết, đột nhiên ôm lấy ngực trái, thở dốc rồi từ từ khuỵu xuống.
"Tình Tình!"
Không nằm ngoài dự đoán, Thẩm Tại Dã lập tức vứt bỏ vẻ mặt hung hãn ban nãy, vội vàng lao đến đỡ gọn Liễu Tình Tình vào lòng. Ánh mắt anh ta nhìn cô ta tràn ngập sự xót xa, rồi quay ngoắt sang nhìn tôi như nhìn một kẻ thù:
"Lâm Tri Hạ, cô thấy sự hẹp hòi và m/ á/ u lạnh của cô đã ép Tình Tình thành ra thế này chưa? Cô ấy là góa phụ của lớp trưởng, là người anh em vào sinh ra tử của tôi! Tôi chăm sóc cô ấy là trọn tình trọn nghĩa. Đứa bé mất rồi có thể có lại, sao cô cứ phải dồn ép một người phụ nữ đáng thương đến bước đường cùng?"
Tôi bật cười thành tiếng, tiếng cười vang dội trong căn phòng tĩnh lặng khiến cả hai người họ sững sờ.
"Trọn tình trọn nghĩa? Vậy thì anh cút đi mà trọn tình với cô ta. Từ nay về sau, mạng ai nấy giữ."
Thẩm Tại Dã nghiến răng, bế ngang Liễu Tình Tình lên, gằn từng chữ: "Cô đúng là hết thuốc chữa. Tình Tình đang lên cơn đau tim, tôi đưa cô ấy đi cấp cứu. Cô tự kiểm điểm lại sự ích kỷ của mình đi!"
Nói rồi, anh ta ôm chặt người phụ nữ đó sải bước đi thẳng, bỏ mặc người vợ vừa mới ph/ ẫ/ u thuật n/ ạ/ o h/ ú/ t thai tay vẫn đang rỉ m/ á/ u vì kim truyền bị lệch.
Cô y tá trực ca bước vào, nhìn theo bóng lưng vội vã của Thẩm Tại Dã rồi khó xử nhìn tôi:
"Chị ơi... Viện phí của chị còn thiếu 50 đồng, lúc nãy tôi thấy chồng chị rút tiền ra rồi, nhưng lại dùng số tiền đó đóng phí phòng bệnh VIP cho cô gái kia..."
Tim tôi không còn nhói đau nữa, chỉ còn lại sự băng giá tột cùng. Kiếp trước cũng thế, tiền dành dụm của gia đình anh ta đều đắp lên người Liễu Tình Tình bằng những hộp thuốc bổ đắt tiền, còn tôi thì đẻ con trong trạm xá tồi tàn, đến tiền mua sữa cũng không có.
Tôi rút từ trong lớp áo lót ra 50 đồng tiền quỹ đen cuối cùng mà mình đã lén giấu từ trước khi sống lại, thanh toán xong rồi kiên quyết làm thủ tục xuất viện ngay trong ngày.
Mặc kệ cơn đau thắt từng cơn ở bụng, tôi bắt xe buýt đến thẳng Ủy ban khu phố, xin một tờ đơn ly hôn. Sau đó, tôi thuê một căn phòng trọ rẻ tiền, nhỏ hẹp và ẩm thấp ở cuối ngõ. Không rộng rãi như khu nhà công vụ của quân đội, nhưng nó là của riêng tôi, không có mùi vị ghê tởm của sự phản bội.
Tôi vừa pha xong bát mì tôm bằng nước sôi lèo tèo, cánh cửa gỗ mục nát đã bị đá tung.
Thẩm Tại Dã đứng đó, thở hồng hộc, quân phục nhăn nhúm. Anh ta nhìn quanh căn phòng tồi tàn, sự giận dữ lên đến đỉnh điểm:
"Lâm Tri Hạ! Cô làm cái trò hề gì vậy? Chạy đến cái ổ chuột này ở, cô muốn cả cái quân khu này chọc vào sống lưng tôi, mắng tôi là thằng bạo hành vợ đúng không? Thu dọn đồ đạc, về nhà ngay!"
Tôi từ tốn húp một ngụm nước mì, sau đó rút từ dưới gối ra tờ giấy mỏng, thẳng tay ném bộp vào ngực anh ta.
"Ký đi."
Thẩm Tại Dã bắt lấy tờ giấy. Ba chữ "ĐƠN LY HÔN" đỏ chót đập vào mắt khiến đồng tử anh ta co rút mãnh liệt.
"Cô bị điên à? Chỉ vì một cái suất làm việc mà cô đòi ly hôn? Cô có biết bỏ tôi rồi, một người phụ nữ không có việc làm như cô sẽ c/ h/ ế/ t đói ngoài đường không?"
"Đó là việc của tôi." Tôi đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một bãi rác: "Thẩm Tại Dã, tôi đã quá mệt mỏi với việc phải làm 'tấm bình phong' cho tình yêu cao cả của hai người rồi. Anh mở miệng ra là di nguyện của đồng đội, là góa phụ liệt sĩ. Nhưng anh tự hỏi lòng mình xem, cái cách anh bế cô ta, vuốt ve lưng cô ta, ánh mắt anh nhìn cô ta... có giống anh đang nhìn 'vợ của anh em' không?"
Sắc mặt Thẩm Tại Dã nháy mắt trắng bệch, anh ta luống cuống: "Cô... cô ngậm máu phun người! Tôi và Tình Tình hoàn toàn trong sạch!"
"Trong sạch hay dơ bẩn, hai người tự biết. Nhưng tôi thì không muốn dùng chung một người đàn ông." Tôi chỉ tay ra cửa, giọng đanh thép: "Ký tên, rồi cút đến bên người phụ nữ yếu đuối của anh đi. Kể từ giây phút này, Thẩm Tại Dã anh chính thức được tự do!" Ẩn bớt