BẢN ÁN TUYỆT HẬU CỦA THẨM TẠI DÃ: KHI LÂM TRI HẠ TRỞ THÀNH NGƯỜI PHỤ NỮ ANH KHÔNG VỚI TỚI
804 từ
Thẩm Tại Dã nhìn tờ đơn ly hôn trên tay, gân xanh trên cổ giật liên hồi. Anh ta cười khẩy, xé nát tờ giấy thành trăm mảnh rồi tung lên không trung như những cánh hoa tang:
"Ly hôn? Lâm Tri Hạ, em đừng nằm mơ! Cả quân khu này ai cũng biết em là vợ của Thẩm thiếu tá, rời khỏi tôi, em chỉ là một con đàn bà hư hỏng bỏ chồng. Để xem không có sự chu cấp của tôi, em trụ được mấy ngày trong cái xó xỉnh này!"
Anh ta quay lưng đi, để lại một tiếng sầm cửa rung chuyển cả căn gác trọ. Thẩm Tại Dã tin chắc rằng, chỉ cần cắt đứt nguồn kinh tế, tôi sẽ phải bò về cầu xin anh ta như kiếp trước.
Nhưng anh ta không biết, tôi của kiếp này mang theo bộ óc của một kiến trúc sư trưởng từ tương lai.
Sáng hôm sau, quân khu xôn xao vì một tin chấn động: Lâm Tri Hạ — người vợ "vô dụng" của Thẩm Tại Dã — không những không khóc lóc đòi tự tử, mà còn hiên ngang đứng trước cổng đại sứ quán, nhận lấy thư mời làm cố vấn thiết kế cho dự án phục hưng đô thị điểm của thành phố.
Khi Thẩm Tại Dã đang bận rộn bón cháo cho Liễu Tình Tình trong phòng bệnh VIP, cấp dưới của anh ta hớt hải chạy vào:
"Thiếu tá... chị dâu... chị ấy vừa lên báo rồi! Chị ấy được đặc cách vào biên chế cấp cao của Sở Xây dựng, lương khởi điểm còn cao hơn cả anh!"
Cái thìa trên tay Thẩm Tại Dã rơi choang xuống đất. Liễu Tình Tình tái mặt, bàn tay đang giả vờ ôm ngực run bần bật: "Anh Thẩm... chắc là chị ấy dùng thủ đoạn gì đó... chứ một người nội trợ như chị ấy sao có thể..."
Thẩm Tại Dã không nghe lọt tai nữa, anh ta đùng đùng nổi giận lao đến trụ sở làm việc của tôi. Tại sảnh chính, anh ta sững sờ khi thấy tôi diện bộ đồ công sở thanh lịch, tóc búi cao, khí chất bức người đang đứng cạnh một người đàn ông trẻ tuổi, mặc quân phục chỉnh tề nhưng quân hàm còn cao hơn cả anh ta.
"Lâm Tri Hạ! Cô giỏi lắm, vừa đòi ly hôn đã tìm ngay được chỗ dựa mới? Cô đem thể diện của tôi vứt cho chó gặm rồi sao?"
Thẩm Tại Dã định xông tới kéo tay tôi thì người đàn ông bên cạnh tôi — Cố Thừa Phong, vị Tư lệnh trẻ nhất quân khu — lạnh lùng bước lên phía trước, gạt phắt tay anh ta ra:
"Thẩm thiếu tá, đây là văn phòng chính phủ, không phải nơi để anh diễu võ dương oai. Và hãy nhớ kỹ, đồng chí Lâm Tri Hạ hiện là chuyên gia cấp cao, anh không có quyền động vào cô ấy."
Thẩm Tại Dã trợn mắt: "Tư lệnh... cô ta là vợ tôi!"
"Đã từng thôi." Tôi thản nhiên rút tờ đơn ly hôn mới tinh từ trong cặp táp ra, đưa thẳng trước mặt anh ta: "Thẩm Tại Dã, anh nói đúng, rời khỏi anh tôi không có sự chu cấp, nhưng tôi có thực lực. Ngược lại, không có danh nghĩa 'vợ thiếu tá' làm bình phong, anh tính giải thích thế nào với cấp trên về việc dùng tiền quỹ của quân đội để bao nuôi góa phụ Liễu Tình Tình ở phòng VIP?"
Sắc mặt Thẩm Tại Dã xám ngoét. Tôi mỉm cười, ghé sát tai anh ta nói nhỏ:
"Kiếp trước anh hại tôi nhục nhã mà chết, kiếp này, tôi sẽ khiến anh phải trơ mắt nhìn người phụ nữ anh yêu nhất tự tay đẩy anh xuống vực thẳm. Chúc mừng anh, Liễu Tình Tình vừa nộp đơn tố cáo anh cưỡng ép cô ta... để chiếm đoạt suất biên chế của tôi đấy."
Lúc này, từ phía sau, Liễu Tình Tình chạy đến, mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống chân tôi: "Chị dâu, em sai rồi, là anh Thẩm ép em... anh ấy nói anh ấy không yêu chị, anh ấy chỉ muốn dùng chị làm người ở không công thôi!"
Thẩm Tại Dã đứng chôn chân tại chỗ, nhìn người phụ nữ mình hết lòng bảo vệ đang đâm sau lưng mình, lại nhìn người vợ mình từng coi thường đang đứng ở đỉnh cao danh vọng.
Anh ta muốn gào thét, muốn giải thích, nhưng Cố Thừa Phong đã ra hiệu cho lính gác áp giải anh ta đi điều tra. Bản án tuyệt hậu của Thẩm Tại Dã, bây giờ mới chính thức bắt đầu.