BÁO ỨNG NHÃN TIỀN: TRA NAM PHÁT ĐIÊN TRONG NGỤC KHI BIẾT SỰ THẬT VỀ CÁI THAI, LÂM TRI HẠ BƯỚC LÊN NGÔI VỊ PHU NHÂN TƯ LỆNH!
979 từ
Nửa năm sau, tại quảng trường lớn nhất thủ đô.
Bầu trời rực sáng pháo hoa. Trên bục vinh quang, tôi khoác chiếc áo choàng nhung đỏ rực, đón nhận Huân chương Kiến thiết Hạng Nhất từ tay Bộ trưởng. Dự án quy hoạch khu đô thị quân sự do tôi làm Tổng công trình sư đã thành công vang dội, phá vỡ mọi kỷ lục từ trước đến nay.
Nhưng điều khiến cả quảng trường bùng nổ không phải là tấm huân chương, mà là khoảnh khắc Tư lệnh Cố Thừa Phong sải bước lên sân khấu. Dưới ánh đèn flash sáng rực của hàng trăm phóng viên, vị Tư lệnh trẻ tuổi, lạnh lùng khét tiếng gỡ chiếc huy hiệu quân hàm cao quý nhất trên ngực áo mình, quỳ một chân xuống trước mặt tôi.
"Lâm Tri Hạ, em đã xây dựng lại cả một thành phố, vậy em có sẵn sàng xây dựng lại cuộc đời anh không? Tài sản của anh, mạng sống của anh, vinh quang của anh... từ nay về sau, tất cả đều thuộc về em."
Tôi mỉm cười rạng rỡ, đặt tay mình vào lòng bàn tay thô ráp nhưng vững chãi của anh. Tiếng vỗ tay vang lên sấm dậy. Mọi đài truyền hình lớn nhỏ đều phát sóng trực tiếp khoảnh khắc "tân nương của quân đội" bước lên đỉnh cao quyền lực.
Cùng lúc đó, tại khu lao động khổ sai của Trại giam Số 4.
Thẩm Tại Dã gầy trơ xương, đôi tay từng cầm súng vinh quang giờ đây chằng chịt vết sẹo và nứt nẻ vì vác đá. Hắn lê bước chân rỉ máu qua vũng bùn lầy, vô tình ngước đôi mắt đục ngầu lên màn hình LED khổng lồ ngoài ngã tư.
Khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của tôi bên cạnh Cố Thừa Phong, chiếc xẻng trên tay Thẩm Tại Dã rơi phịch xuống đất. Lồng ngực hắn đau đớn như bị hàng vạn mũi dao khoét sâu. Đó từng là người vợ hiền thục ngày đêm hầm canh chờ hắn về, là người phụ nữ từng mang trong bụng giọt máu của hắn! Nếu ngày đó hắn không mờ mắt vì Liễu Tình Tình, thì người đứng trên bục vinh quang kia, người đón nhận sự ngưỡng mộ của cả nước kia... chính là hắn!
"Aaaa!!!" Thẩm Tại Dã ôm đầu gào thét như một con dã thú đứt cổ họng.
Đúng lúc này, từ khu lao động nữ bên cạnh, một đám phạm nhân đang xô đẩy một người đàn bà bụng mang dạ chửa ngã dúi dụi xuống bùn.
"Đồ hồ ly tinh giật chồng! Dám lừa gạt tống tiền ông chủ của tao, bị bà lớn đánh cho tàn phế rồi tống vào đây mà vẫn còn già mồm à!"
Thẩm Tại Dã sững sờ. Gương mặt sưng vù, bầm dập, đầu tóc bù xù bị người ta đạp dưới chân kia... chính là Liễu Tình Tình! Cô ta không những không được gã nhà giàu nào cứu vớt, mà còn bị chính thất của gã gài bẫy lừa đảo, lãnh án mười năm tù giam.
Liễu Tình Tình ôm cái bụng bầu lùm xùm ngẩng lên, ánh mắt chạm phải Thẩm Tại Dã. Cô ta như vớ được cọc, bò lết tới ôm chặt lấy ống quần đầy bùn đất của hắn: "Anh Thẩm! Cứu em! Em đang mang thai... nể tình cái thai, anh cứu em với!"
Thẩm Tại Dã run rẩy nhìn cái bụng lớn của cô ta, ánh mắt vằn lên tia máu. Hắn nhớ lại cái đêm tôi nằm trên giường bệnh viện, vũng máu đỏ tươi chảy ra từ sinh linh bé nhỏ chưa kịp chào đời của hắn. Hắn đã bỏ mặc vợ con mình, chỉ để chạy theo bảo vệ cái thai hoang của con tiện nhân này!
Sự ân hận và uất hận hóa thành cơn điên loạn. Thẩm Tại Dã túm chặt lấy tóc Liễu Tình Tình, gầm lên man rợ:
"Mày trả con cho tao! Trả lại Tri Hạ cho tao! Đồ tiện nhân, tao gi/ết mày!"
Hai bóng người một nam một nữ — kẻ từng thề non hẹn biển, kẻ từng tỏ vẻ bạch liên hoa yếu đuối — giờ đây lao vào cắn xé, cấu xé nhau điên cuồng giữa vũng bùn dơ bẩn, mặc cho tiếng còi chói tai và roi điện của quản ngục quất xuống.
Một tuần sau.
Chiếc Hongqi biển số đỏ của Tư lệnh Cố đi ngang qua khu lao động công ích. Tôi hạ kính xe, bình thản nhìn hai thân tàn ma dại đang bị còng tay dọn rác bên lề đường.
Thẩm Tại Dã ngẩng lên, ánh mắt chạm phải tôi. Hắn kích động định lao tới, nhưng lại bị sợi xích chân kéo giật lại, ngã sấp mặt xuống vũng nước đọng. Hắn vươn bàn tay bẩn thỉu ra, đôi môi nứt nẻ mấp máy gọi hai chữ: "Tri Hạ..." vô vọng.
Tôi không nói một lời, chỉ tiện tay ném một đồng xu 50 hào ra ngoài cửa sổ. Đồng xu lăn lông lốc, dừng lại ngay trước mặt hắn.
"Ngày đó, anh dùng 50 đồng để lấy lòng cô ta, bỏ mặc tôi. Hôm nay, tôi ban lại cho anh 50 hào này, coi như mua giấy vệ sinh để anh lau sạch nước mắt nanh sấu đi."
Kính xe từ từ kéo lên. Cố Thừa Phong nắm lấy tay tôi, đặt lên đó một nụ hôn nồng nàn: "Phu nhân, chúng ta về nhà thôi."
Chiếc xe lao vút đi, bỏ lại phía sau là tiếng khóc rống thê lương đứt ruột đứt gan của Thẩm Tại Dã — một bản án chung thân cho trái tim kẻ phản bội, mãi mãi sống trong dằn vặt và tăm tối.