CÚ LẬT BÀN CỦA LÂM TRI HẠ: ÁC NỮ HIỆN NGUYÊN HÌNH, THẨM TẠI DÃ QUỲ KHÓC DƯỚI MƯA XIN THA MẠNG!
805 từ
Ba ngày sau tại phòng thẩm tra của Tòa án Binh chủng.
Thẩm Tại Dã tiều tụy đến mức không ai nhận ra vị Thiếu tá oai phong lẫm liệt ngày nào. Bộ quân phục nhàu nát, râu ria lởm chởm, đôi mắt đỏ ngầu gằn lên những tia tuyệt vọng khi nhìn xấp tài liệu ném thẳng xuống bàn.
"Đồng chí Thẩm Tại Dã, Liễu Tình Tình đã giao nộp toàn bộ bằng chứng. Anh không chỉ dùng quỹ công để chi trả phòng VIP, mà còn lén lút ăn chặn tiền tuất của đồng đội để mua trang sức vàng cho cô ta. Anh có nhận tội không?"
"Không! Là cô ta dụ dỗ tôi!" Thẩm Tại Dã gào lên như một con thú bị dồn vào đường cùng. "Cô ta nói tim cô ta đau, cần thuốc tốt, cần bồi bổ... Tôi chỉ vì thương xót di tào của anh em..."
"Thương xót đến mức lén lút chuyển cả sổ tiết kiệm của vợ cho cô ta sao?"
Đúng lúc đó.
Cánh cửa phòng thẩm tra bật mở. Tôi bước vào, diện trên người bộ vest xám khói được cắt may tỉ mỉ, khí chất bức người, đi bên cạnh là Tư lệnh Cố Thừa Phong uy dũng. Tôi thản nhiên đặt một xấp bệnh án lên bàn:
"Thiếu tá Thẩm, chắc anh chưa biết. Bệnh án bệnh tim của Liễu Tình Tình là làm giả. Chữ ký của bác sĩ khoa tim mạch đã bị cô ta đút lót để ngụy tạo. Cô ta khỏe mạnh đến mức có thể một mình vác bao gạo 20kg, nhưng lại ốm yếu ngã vào lòng anh chỉ để cướp suất biên chế của tôi."
Thẩm Tại Dã như bị sét đánh ngang tai, cả người cứng đờ, đôi mắt trợn ngược trân trân nhìn tờ bệnh án: "Không thể nào... Tình Tình không thể lừa tôi... Cô ấy khóc lóc bảo yêu tôi..."
"Yêu anh?" Tôi bật cười lạnh lẽo. "Cô ta vừa mới nộp đơn tố cáo anh tội lạm dụng chức quyền ép buộc cô ta để đổi lấy sự khoan hồng, đồng thời đang quỳ gào thét bám lấy chân một gã nhà giàu ở bên ngoài để tìm 'người đổ vỏ' kìa. Anh tước đoạt sinh mạng con tôi, phản bội tôi, cuối cùng lại mất trắng vì một con hồ ly tinh mưu mô mạt hạng!"
Chiều tối cùng ngày, dưới cơn mưa xối xả trước cổng Quân khu.
Thẩm Tại Dã chính thức bị tước quân hàm, đuổi khỏi quân đội, chờ ngày ra tòa án binh. Khi bị hai người lính áp giải ra xe, anh ta nhìn thấy tôi đang được Cố Thừa Phong che ô, cẩn thận mở cửa chiếc xe quân sự biển đỏ uy quyền.
Sự hối hận tột cùng cắn xé tâm can, Thẩm Tại Dã vùng vẫy thoát khỏi lính gác, lao đến quỳ sụp xuống vũng bùn dưới chân tôi. Nước mưa hòa lẫn nước mắt anh ta nhạt nhòa:
"Tri Hạ... vợ ơi! Anh sai rồi! Anh bị con tiện nhân đó che mắt. Cầu xin em, nể tình nghĩa vợ chồng bao năm, em xin Tư lệnh Cố nương tay cho anh một con đường sống. Chúng ta làm lại từ đầu có được không em? Anh sẽ làm trâu làm ngựa cho em..."
Tôi rũ mắt nhìn kẻ từng chà đạp mình dưới bùn lầy, gót giày cao gót không chút lưu tình đạp thẳng lên bàn tay đang định dơ ra níu lấy gấu váy tôi của anh ta.
"Làm trâu làm ngựa? Anh không xứng." Giọng tôi vô cảm như tử thần tuyên án. "Ngày anh dâng suất làm việc của tôi cho cô ta, ngày anh bỏ mặc tôi chảy máu trên giường bệnh để ôm cô ta... Thẩm Tại Dã của tôi đã chết rồi. Thứ đang quỳ dưới chân tôi lúc này, chỉ là một đống rác rưởi bốc mùi."
Cố Thừa Phong lạnh nhạt hất văng anh ta ra, bá đạo vòng tay ôm lấy eo tôi, tuyên bố rành rọt từng chữ trước đám đông:
"Mở to mắt ra mà nhìn. Lâm Tri Hạ bây giờ là báu vật quốc gia của Sở Xây dựng, và là người phụ nữ mà Cố Thừa Phong này dùng cả mạng sống để bảo vệ. Kẻ nào dám bám đuôi cô ấy, tôi sẽ cho kẻ đó sống không bằng chết!"
Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại Thẩm Tại Dã gào thét thảm thiết trong vô vọng giữa màn mưa, tận mắt chứng kiến Liễu Tình Tình cũng bị cảnh sát còng tay lôi đi vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Bọn họ — một đôi tra nam tiện nữ — cuối cùng cũng dắt tay nhau xuống địa ngục!