Tôi đã trọng sinh.
Chị dâu Tần Tiêu Tiêu đang điên cuồng đập cửa kính xe, khuôn mặt xinh đẹp vì phẫn nộ mà trở nên gớm ghiếc.
Kiếp trước, do tôi và anh trai cãi nhau nên tôi định bước xuống xe để khuyên can.
Kết quả là khoảnh khắc tôi vừa ló mặt ra khỏi cửa xe, đã bị chị ta túm lấy cổ áo, đấm một cú thật mạnh vào mắt phải của tôi.
Nhãn cầu ngay lập tức vỡ nát rỉ máu, đau đớn khiến toàn thân tôi run rẩy.
Tôi muốn anh trai mau đưa mình đến bệnh viện, nhưng anh ấy lại chỉ mải lo an ủi Tần Tiêu Tiêu.
Tôi được người qua đường tốt bụng đưa đến bệnh viện, nhưng đã quá muộn.
Nhãn cầu mắt phải của tôi bị vỡ, con mắt nhanh chóng mất đi thị lực.
Đến tận lúc đó, anh trai mới dẫn Tần Tiêu Tiêu chậm chạp bước vào.
Tôi tức giận vô cùng, liền lý luận với chị ta.
Chị ta gục vào lòng anh trai tôi khóc thút thít: "Em không biết cô ấy là em gái anh! Nếu biết trước, em nhất định đã không kích động như vậy."
"Ai bảo anh thu hút con gái quá làm gì, khiến người ta cảm thấy không an toàn mà."
Tôi còn muốn nói thêm vài câu, nhưng anh trai đã đẩy mạnh tôi ra, che chở cho Tần Tiêu Tiêu ở phía sau.
"Em lớn tiếng với Tiêu Tiêu làm gì? Cô ấy cũng chỉ vì quá yêu anh thôi mà."
Tôi không nhịn được mà gào lên với anh ấy: "Chẳng lẽ mắt của em cứ thế bị mù một cách vô ích sao?"
"Anh sẽ bồi thường cho em."
Anh trai rút điện thoại ra chuyển cho tôi hai mươi vạn: "Anh nuôi em cả đời, được chưa?"
Tôi tức giận đến suy sụp, muốn báo cảnh sát nhưng lại bị anh ấy tịch thu điện thoại.
Còn viện cớ mỹ miều là để tôi yên tâm dưỡng mắt.
Tôi bị nhốt trong phòng bệnh viện hết ngày này qua ngày khác, còn anh ấy thì bận rộn hẹn hò với Tần Tiêu Tiêu, không hề quay lại thăm tôi lấy một lần.
Cuối cùng, tôi rơi vào trầm cảm.
Tôi muốn về nhà, muốn được người thân bảo vệ.
Bố mẹ đã sớm qua đời, tôi chỉ có thể thu mình trong căn phòng cũ để tìm kiếm sự an ủi.
Tần Tiêu Tiêu nhân lúc trong nhà không có ai, đã gọi hàng chục người đàn ông đến, phát cho họ bảng số tình yêu để xếp hàng xem mắt tôi.
"Em chồng tôi ngoài việc hỏng một con mắt ra thì diện mạo đẹp, dáng người chuẩn, lại còn là sinh viên xuất sắc, các anh cưới về tuyệt đối không thiệt đâu."
Tôi giống như một con khỉ bị hàng chục người đàn ông vây xem, sợ hãi đến phát điên.
Trong lúc giằng co thì anh trai trở về.
Anh ấy kéo tay tôi lại, không cho tôi trốn tránh: "Tiêu Tiêu làm vậy là vì muốn tốt cho em, sao em lại không biết điều như vậy?"
Trong lúc hoảng loạn bỏ chạy, tôi ngã xuống cầu thang, đập đầu vào bức tường gạch men in ảnh cưới mà Tần Tiêu Tiêu đã đặt làm.
Sau khi chết, linh hồn tôi không tan biến.
Tôi trơ mắt nhìn Tần Tiêu Tiêu lao xuống lầu đá văng thi thể của mình, oán trách tôi làm bẩn ảnh cưới của cô ta và anh trai tôi.
Anh trai tôi lắc đầu thở dài: "Tìm bạn trai không phải là vì muốn tốt cho em sao? Sao em lại không thể hiểu được tấm lòng khổ tâm của Tiêu Tiêu cơ chứ?"
Tôi khó lòng hiểu nổi, rõ ràng chúng tôi là hai anh em nương tựa vào nhau mà lớn lên cơ mà! Sao anh ấy có thể vì một người phụ nữ mới quen hai năm mà đối xử với tôi như vậy?
Trơ mắt nhìn bóng dáng kia lao đến ngày một gần, anh trai tôi vẫn đang cười.
"Em đừng sợ, Tần Tiêu Tiêu là như vậy đấy, cô ấy quá yêu anh, mỗi lần bên cạnh anh có cô gái nào xuất hiện là cô ấy lại ghen."
Tôi nở một nụ cười lạnh lẽo trong lòng, hy vọng kiếp này anh ta vẫn có thể tiếp tục cười như thế!