Anh trai lớn hơn tôi bốn tuổi.
Mười năm trước, khi anh trai tôi mới mười sáu tuổi, bố mẹ tôi đã gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng trên đường đi làm về.
May mắn là bố mẹ đã lập di chúc từ sớm, cổ phần công ty và tài sản gia đình được chia đều cho hai anh em tôi mỗi người một nửa.
Giữa bầy sói rình rập, những người họ hàng đó đều muốn thay chúng tôi quản lý phần tài sản này.
Tôi và anh trai quyết định không dựa dẫm vào ai, tôi phụ trách làm loạn để chống lại bọn họ hàng, còn anh ấy phụ trách tiếp quản chuyện kinh doanh.
Cứ như vậy chống chọi suốt bốn năm năm trời, cuối cùng chúng tôi cũng nắm trọn công ty và tài sản trong tay.
Tôi rốt cuộc cũng được thả lỏng và ra nước ngoài du học.
Đi ròng rã ba năm, không ngờ lúc gặp lại, anh trai tôi giống như bị người ta bỏ bùa vậy.
Thực ra, kiếp trước sau khi bị mù, tôi cũng từng nhún nhường.
Tôi không muốn bị bọn họ giam lỏng trong căn phòng bệnh viện không có lấy một thứ gì, nên đã chủ động đề nghị muốn đến công ty giúp đỡ.
Nhưng anh trai tôi bảo: "Từ nhỏ sức khỏe em đã không tốt, công việc lại vất vả, cứ để anh lo! Em chỉ cần an tâm tận hưởng cuộc sống là được."
Anh ấy không hề keo kiệt trong việc chuyển tiền cho tôi, mỗi lần đều lên tới vài chục vạn.
Nhưng tôi căn bản không có cơ hội bước ra khỏi phòng bệnh, thì còn nói gì đến chuyện tiêu tiền?
Tôi không cam lòng, cãi nhau với anh ấy vô số lần, đem cả cổ phần của mình ra để uy hiếp.
Anh ấy đành phải đưa tôi đi gặp khách hàng.
Những gã đàn ông trung niên bóng nhẫy ngồi bên cạnh, lúc thì ép tôi uống rượu, lúc lại sờ soạng đùi tôi, khiến tôi sợ hãi đến buồn nôn.
Lúc rời đi, anh ấy lại bày ra dáng vẻ người anh trai tốt nhất trần đời, nói với tôi thương trường chính là như vậy.
Tôi tưởng thật, cứ thế ngoan ngoãn từ bỏ quyền kinh doanh.