Sau khi ổn định chỗ ở và nghỉ ngơi được vài ngày, tôi đến công ty tìm anh trai.
Tôi muốn vào công ty làm việc.
Nào ngờ Tần Tiêu Tiêu lại cũng có mặt ở đây.
Trong văn phòng tổng giám đốc ngoại trừ cô ta ra thì toàn bộ đều là đàn ông.
Tôi vừa bước ra khỏi thang máy đã bị cô ta chặn lại: "Cô đến đây làm gì?"
Tôi giữ vẻ mặt không cảm xúc lách qua cô ta: "Đương nhiên là làm việc."
Cô ta đổi hướng, một lần nữa cản đường tôi: "Không được, tôi không đồng ý! Đây là công ty của nhà tôi!"
Tôi suýt chút nữa bật cười.
Trước khi qua đời, mẹ tôi sợ sau này anh trai lấy phải người vợ không tốt, nên số cổ phần bà để lại cho tôi còn nhiều hơn anh ấy 1%.
Tôi tiếp tục bước về phía trước, lại bị cô ta lao tới đẩy lùi một bước chao đảo.
Cô ta chỉ thẳng tay vào mũi tôi: "Cô cố tình đòi vào đúng không? Được thôi! Tất cả các vị trí quan trọng đều chỉ tuyển nam, không tuyển nữ."
"Cô đã nằng nặc đòi đến, vậy thì đi theo mấy ông giám đốc làm gái tiếp rượu đi!"
Có nhân viên nhìn không vừa mắt định tiến đến khuyên can, cũng bị Tần Tiêu Tiêu chửi mắng: "Mày thì tính là cái thá gì? Một con rệp sống bám vào công ty nhà tao mà cũng dám dạy tao làm việc à? Có tin tao đuổi việc mày ngay lập tức không!"
Giữa lúc cãi vã, anh trai tôi rốt cuộc cũng bước ra từ văn phòng.
Sắc mặt anh ấy tối sầm lại: "Lê Lê, em có thái độ gì với chị dâu thế hả?"
Thái độ trách mắng không phân biệt phải trái trắng đen của anh ấy khiến tôi nhận ra rằng, anh ấy căn bản chẳng màng đến sự thật của sự việc là gì.
"Một chút cảm giác về ranh giới cũng không có."
"Lê Tri Giản, em gái anh sao lại như vậy chứ? Lớn tướng thế này rồi mà còn giống như đứa trẻ chưa cai sữa. Công việc cũng phải bắt anh sắp xếp."
"Em không quan tâm, anh chỉ có thể là của riêng em thôi."
Cô ta ôm chặt lấy cánh tay anh trai tôi, bĩu môi làm nũng.
Anh trai tôi rất dễ mềm lòng trước chiêu này, ôm cô ta vào lòng liên tục đảm bảo rằng anh ấy là của một mình cô ta.
Tần Tiêu Tiêu lộ ra vẻ mặt đắc ý với tôi, anh trai tôi thì mất kiên nhẫn xua xua tay: "Được rồi, em về trước đi!"
"Em cầm cái bằng tốt nghiệp từ trên trời rơi xuống, ngành học lại chẳng ăn nhập gì, thì đừng ló mặt ra làm trò cười cho thiên hạ nữa."
"Hơn nữa, anh có để em thiếu ăn hay thiếu mặc đâu, mau về đi, chuyện công ty không cần em phải bận tâm."
"Đừng có suốt ngày đến đây chọc tức chị dâu em."
Anh ấy sai nam thư ký vừa bị Tần Tiêu Tiêu chửi mắng gọi bảo vệ đến đuổi tôi đi, còn bản thân thì ôm Tần Tiêu Tiêu nghênh ngang rời đi.
Nhìn theo bóng lưng của hai người bọn họ, tôi tặc lưỡi: "Vốn định giới thiệu Noah cho hai người, đã thế thì thôi vậy."
Noah là một nhà thiết kế trang sức nổi đình nổi đám trong hai năm qua, với những ý tưởng và nguồn cảm hứng vượt trội, đủ sức cạnh tranh tại các sàn diễn thời trang hàng đầu trong và ngoài nước.
Là đối tác hợp tác mà phía Lê Tri Giản luôn luôn nỗ lực giành lấy.
Anh trai tôi chết sững tại chỗ.
Anh ấy nhanh chóng hất Tần Tiêu Tiêu ra, bước vội vài bước đến ngay trước mặt tôi.
"Lê Lê, em thật sự quen biết Noah sao?"
Khóe mắt tôi liếc nhìn Tần Tiêu Tiêu, không nói tiếng nào.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì?" Anh trai tôi hét lên đầy giận dữ, "Quậy quậy quậy, suốt ngày chỉ biết quậy phá! Mau ra đây xin lỗi Lê Lê ngay!"
"Lê Tri Giản!"
Tần Tiêu Tiêu ré lên.
"Tôi cho anh biết, ở đây có tôi thì không có nó! Có nó thì không có tôi!"
"Thôi bỏ đi anh, tình cảm vợ chồng của hai người vẫn quan trọng hơn."
"Noah cũng là phụ nữ, em sẽ không để cô ấy đến đây làm gái tiếp rượu đâu."
Tôi đã đạt được mục đích như mong muốn, liền vung nhẹ tay áo bước đi nhẹ tựa lông hồng.