Trước khi tôi ra nước ngoài, anh trai nằng nặc đòi tôi theo học chuyên ngành mỹ thuật, nói rằng đó là tâm nguyện cả đời của mẹ.
Nhưng tôi chỉ có năng khiếu thiên bẩm chứ thực chất lại không quá yêu thích môn mỹ thuật này.
Nửa năm sau, tôi bắt đầu tiếp xúc với những công việc liên quan đến thiết kế, và tự đặt cho mình một cái tên tiếng Anh là Noah.
Một năm trước, Noah trở nên nổi đình nổi đám, vô số công ty muốn được hợp tác cùng.
Tôi một lòng chỉ muốn về nước phụ giúp anh trai, nên đã khéo léo từ chối lời mời của tất cả các công ty nước ngoài.
Anh trai tôi hẹn tôi ăn cơm liên tục nửa tháng trời, muốn tôi giới thiệu Noah cho công ty.
"Chị dâu em không hiểu chuyện, sao em lại đi so đo với cô ấy làm gì?"
"Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không để Noah phải làm gái tiếp rượu đâu, anh nhất định sẽ dành cho cô ấy đãi ngộ tốt nhất, thấy sao nào?"
Chuyện chuyển sang học thiết kế và đạt được chút thành tựu nhỏ này, không phải là tôi chưa từng nghĩ đến việc nói với anh trai.
Chỉ là trước kia mỗi lần nhắc đến chuyện thiết kế, anh ấy đều tỏ thái độ cứng rắn bảo rằng:
"Lê Lê à, có anh đây rồi, em không cần phải lo lắng bất cứ chuyện gì cả."
"Bố mẹ không còn nữa, anh chỉ hy vọng em được sống khỏe mạnh, vui vẻ, những chuyện khác em không cần phải bận tâm."
Lâu dần, tôi cũng không biết phải mở lời như thế nào nữa.
"Hay là nói... em vẫn còn đang giận chị dâu?"
"Lê Lê, em tỉnh táo lại đi, công là công mà tư là tư, em phải phân biệt cho rõ chứ!"
Nếu như không nói chuyện trước với người trong công ty, tôi gần như đã bật cười thành tiếng rồi.