Lâm An không thèm quay đầu lại, nắm tay Tống Yên bước lên xe.
Không.
Từ nay về sau, anh ta nên được gọi là Tống Lâm An.
Khi ký hợp đồng nhận nuôi, viện trưởng nói giống hệt kiếp trước:
"Tây Tây và Lâm An hai đứa nhỏ này là thanh mai trúc mã từ nhỏ, từ khi vào cô nhi viện đã như hình với bóng, nếu hai vị có thể đưa cả đứa còn lại đi thì tốt quá."
Vợ chồng họ Tống nhìn nhau một cái rồi khéo léo từ chối: "Nhưng chúng tôi chỉ dự định nhận nuôi một đứa thôi."
Khi nhìn theo chiếc xe của nhà họ Tống rời đi, trong lòng tôi không hề có một chút gợn sóng nào.
Kiếp trước, tôi lo lắng Tống Lâm An sẽ bị bắt nạt ở cô nhi viện nên đã chủ động đề nghị vợ chồng họ Tống tìm cho anh ta một gia đình tốt.
Họ cảm kích vì tôi đã cứu con gái họ nên ngay trong ngày hôm đó đã giới thiệu anh ta cho nhà họ Phó - gia đình vốn dĩ cũng đang muốn nhận nuôi trẻ nhỏ.
Thế nhưng cuối cùng Tống Lâm An lại oán trách tôi.
Hận tôi đã khiến anh ta trở thành người giúp việc của nhà họ Phó, thành vật làm nền cho Phó Huân, còn ngăn cản anh ta và Tống Yên ở bên nhau.
Tôi đang mải suy nghĩ.
Thì một đoàn xe dài tiến vào con đường nhỏ, dừng lại trước cửa cô nhi viện.
Phó Kiến Bang và một người phụ nữ lớn tuổi bước xuống xe.
Tôi từng thấy bà từ xa trong các buổi yến tiệc.
Người nắm quyền của nhà họ Phó.
Ra tay tàn độc, được mệnh danh là "nữ ma đầu" trong giới kinh doanh.
Bà lão vừa nhìn đã thấy tôi đứng ở cửa, trên mặt lộ ra một chút vui mừng:
"Đứa nhỏ này ta nhìn thấy rất thân thiết, chọn con bé đi."
Kiếp trước, phải sau khi vào nhà họ Phó một tháng, Tống Lâm An mới được gặp Phó lão thái thái.
Đời này, tôi lại được chính Phó lão thái thái chỉ đích danh.
Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã lơ tơ mơ bị đưa tới văn phòng viện trưởng.
Viện trưởng kéo tôi sang một bên, nhỏ giọng hỏi: "Tây Tây, con có nguyện ý đi không? Gia đình họ còn có một người anh lớn hơn con một tuổi, chân tay đi lại không được thuận tiện lắm."
Tôi gật đầu thật mạnh, cố ý nói to: "Cháu ăn ít nhưng biết đánh nhau, một mình cháu có thể chấp hai đứa, cháu có thể bảo vệ anh trai ạ."
Phó lão thái thái rất hài lòng, nắm tay tôi đưa lên xe.
Lúc này tôi mới phát hiện trên xe còn có một cậu thiếu niên đang ngồi.
Bà lão giới thiệu: "Thằng bé tên là Phó Huân, sau này sẽ là anh trai của con."
Tôi nhìn góc nghiêng hoàn mỹ kia mà ngẩn người.
Tiểu thiếu gia nhà họ Phó lại đẹp trai đến nhường này sao.
Kiếp trước tôi chưa từng gặp Phó Huân.
Ngay cả trong đám cưới của tôi và Tống Lâm An, anh cũng không lộ diện.
Chỉ biết anh vì bệnh ở chân mà phải bỏ học từ cấp ba, sau khi trưởng thành thì ra nước ngoài.
Vừa điều trị chân, vừa tự lập công ty riêng.
Mọi thông tin về Phó Huân tôi đều nghe được từ chỗ Tống Lâm An.
Không ngoài dự đoán, toàn là những lời không hay.
Nào là tàn tật yếu ớt, bạo lực cố chấp, luôn bắt nạt anh ta, là một người rất khó chung sống.
Tôi cẩn thận chào hỏi: "Anh trai, em tên là Tây Tây, là em gái mới của anh."
Không khí đóng băng mất vài giây.
Anh không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt "Ừ" một tiếng.
Cũng tốt.
Ít nhất là có phản hồi.
Nghe Tống Lâm An nói, anh ta đã vào nhà họ Phó ba tháng mới nói được câu đầu tiên với Phó Huân.
Đây là một sự khởi đầu tốt đẹp.