Suốt dọc đường, Phó Huân đều dùng gáy đối diện với tôi.
Cũng không biết bên ngoài rốt cuộc có cái gì đẹp mà nhìn mãi thế?
Xe dừng lại trước một căn biệt thự.
Tài xế vừa lấy chiếc xe lăn từ trong cốp xe ra, tôi đã vác người lên vai.
Mới đến nơi, việc thể hiện bản thân là vô cùng cần thiết.
Tây Tây mười lăm tuổi làm việc chưa bao giờ suy nghĩ quá nhiều.
Phó Huân mười sáu tuổi, gầy gò dễ vác.
Phó Huân run lên hai cái: "Cậu làm cái gì vậy? Bỏ tôi xuống."
"Anh trai, chân anh không tiện, em cõng anh lên bậc thang!"
Giọng nói của Phó Huân hơi khàn, giọng điệu mang theo chút ra lệnh: "Bỏ tôi xuống... Có nghe thấy không?"
Mệnh lệnh của thiếu gia khó lòng trái được.
Tôi lập tức đặt người xuống ngay trong một giây.
Anh chưa kịp đứng vững đã trực tiếp ngã nhào sang một bên.
Tôi kịp thời đỡ lấy: "Anh xem, em đã bảo là không có em thì không xong mà."
Bà nội đứng bên cạnh với gương mặt đầy ý cười, xoa xoa đầu tôi: "Không ngờ hai đứa lại hợp nhau đến thế, vậy là ta yên tâm rồi."
Tôi sững người trong chốc lát.
Kiếp trước nghe Tống Lâm An nói, Phó Huân luôn được nuôi dưỡng ở nhà Phó lão thái thái.
Mà anh ta vào nhà họ Phó, tuy rằng đi theo bên cạnh cha Phó nhưng luôn cảm thấy mình giống như người ngoài.
Phó lão thái thái rất sủng ái đứa cháu trai lớn này nên luôn không ưa anh ta.
Nhưng Phó lão thái thái trước mắt trông vô cùng từ bi, chẳng giống "nữ ma đầu" trong lời đồn chút nào.
Ngược lại là Phó Huân, lúc nào cũng không cảm xúc, có vẻ hơi khó gần.
Tôi đẩy Phó Huân vào phòng khách, vừa ngồi xuống đã nghe cha Phó nói:
"Tây Tây, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta nên về nhà thôi."
Tôi giả vờ thắc mắc: "Đây chẳng lẽ không phải nhà của chúng ta sao?"
"Đây là nhà bà nội, chúng ta có nhà riêng của mình."
Tôi hơi do dự, vẫn đứng dậy định đẩy xe lăn.
May mắn là giây tiếp theo, Phó Kiến Bang đã ngăn tôi lại: "Anh trai không đi cùng chúng ta."
Tôi lộ ra ánh mắt ngây thơ vô tội: "Nhưng mà, chúng ta chẳng phải là người một nhà sao?"
"Người một nhà sao có thể tách ra được ạ?"
Không đợi ông ấy phản hồi, Phó lão thái thái đã nắm tay tôi trước một bước.
"Nếu Tây Tây muốn ở lại thì cứ để con bé ở đây, con bé là đứa cháu gái ngoan do chính ta chọn trúng, một người đàn ông thô kệch như con mang theo một bé gái cũng không tiện."
Phụt...
Cái miệng của "nữ ma đầu" đúng là ngay cả con trai mình cũng không tha.
Tôi nhịn cười, giả vờ dáng vẻ ngoan ngoãn.
Vô tình liếc thấy vành tai của Phó Huân hơi đỏ lên.
Chắc chắn anh cũng đang nhịn cười giống tôi.
Cuối cùng, Phó Kiến Bang lủi thủi trở về biệt thự Hương Thủy.
Kiếp trước, nhà họ Phó và họ Tống sống trong cùng một khu chung cư.
Vốn dĩ tôi nghĩ tôi và Tống Lâm An sẽ không phải xa nhau.
Không ngờ từ đó về sau giữa hai chúng tôi luôn kẹp thêm một Tống Yên.
Tống Lâm An luôn nói vì cô ấy là em gái tôi.
Hơn nữa, để cha mẹ họ Tống đồng ý hôn sự, dù thế nào cũng không được quá đáng với Tống Yên, đợi sau khi kết hôn sẽ ổn thôi.
Trong lòng tôi rất ghét Tống Yên nhưng cũng không ép buộc.
Mãi đến ngày cưới, Tống Yên đòi nhảy lầu.
Đầu dây bên kia cô ta khóc lóc thảm thiết, bắt Tống Lâm An không được bỏ rơi cô ta.
Tôi nói: "Tống Yên là cố ý, cô ta chính là muốn ngăn cản chúng ta kết hôn."
Thế nhưng anh ta lại quát mắng tôi: "Tô Tây Tây, không ngờ cô lại máu lạnh đến thế! Em gái sắp nhảy lầu rồi mà cô chỉ quan tâm đến đám cưới của mình thôi sao."
Ngày hôm đó, Tống Yên ngã gãy một chân.
Tôi đuổi theo ra ngoài thì bị xe tông.
Nằm trong phòng cấp cứu mười lăm ngày.
Mãi cho đến trước khi tôi chết, Tống Lâm An đều ở bên cạnh Tống Yên.
Đời này, tôi phải tránh xa Lâm An ra.
Ở lại nhà Phó lão thái thái chính là sự lựa chọn đúng đắn nhất.