Ngay khi tôi tưởng rằng mọi thứ đã đi vào quỹ đạo.
Tống Lâm An lại xuất hiện.
Từ năm lớp 12, tôi và Phó Huân đã chuyển sang lớp chuyên luyện.
Mới hơn một năm không gặp mà Tống Lâm An trông như đã già đi mấy tuổi.
Anh ta không biết xin đâu được thời khóa biểu của tôi.
Lúc nào cũng có thể đợi sẵn ở cửa phòng học của tôi trước giờ ăn.
Hôm đó tôi ở lại phòng thí nghiệm để kiểm chứng dữ liệu, không biết từ lúc nào trời đã tối mịt.
Bạn cùng phòng chỉ chỉ ra ngoài cửa lớp: "Tây Tây, anh chàng đẹp trai kia lại tới nữa kìa."
"Đừng để ý đến anh ta."
Tôi giả vờ như không thấy nhưng vẫn bị anh ta chặn lại.
"Tây Tây, em vẫn chưa ăn cơm phải không? Anh có mua cho em món cơm nắm em thích nhất đây."
"Tôi không thích."
"Vậy chúng ta ra ngoài trường ăn đi, anh biết một quán lẩu mới mở..."
"Tây Tây."
Chưa kịp để tôi từ chối, đã có người cắt ngang lời anh ta.
Phó Huân ngồi trên chiếc xe lăn điện đời mới nhất, lướt tới giữa tôi và Tống Lâm An.
"Hôm nay bà nội bảo về nhà ăn cơm."
Tôi theo thói quen đặt tay lên tay cầm xe lăn: "Được, anh đợi em về thu dọn đồ đạc một chút."
Phó Huân nhếch môi, nhìn về phía bên kia: "Bạn học Tống, có muốn đi cùng không?"
Tôi giật mình, bí mật nhéo Phó Huân một cái, cảnh cáo anh đừng có nói lung tung.
Chợt nghĩ lại.
Tống Lâm An làm sao có thể bước chân vào nhà họ Phó một lần nữa chứ?
Kiếp trước người anh ta hận nhất chính là người nhà họ Phó.
Quả nhiên, sự xuất hiện của Phó Huân đã thành công đuổi khéo Tống Lâm An đi.
Chỉ là kể từ khi Phó Huân bắt gặp Tống Lâm An đến trường tìm tôi.
Tiết tan học nào anh cũng đến cửa lớp đợi tôi.
Lúc thì đưa chai nước, lúc thì chỉ để nói một câu: Tối nay về nhà ăn cơm.
Tôi thực sự nghi ngờ không biết có phải anh đang sống ở thời kỳ đồ đá hay không.
Thậm chí những lúc không có tiết, anh còn mang theo máy tính đến ngồi học cùng tôi.
Khiến tôi buộc phải chú ý nghe giảng bài.
Tôi dám chắc là anh đang nghiện làm giáo viên rồi.
Hôm đó tiết thể dục có bài kiểm tra chạy hai nghìn mét.
Phó Huân cứ thế đi theo tôi quanh sân chạy, tôi chạy xong thì thở không ra hơi.
Với thực lực 18 điểm, tôi đã cố gắng chạy ra được kết quả "tốt" là 10 điểm.
Cả người ngồi bệt xuống đất, thực sự không nhịn nổi nữa.
"Phó Huân... Mặc dù anh đã đổi sang xe lăn điện... nhưng cũng không cần thiết tiết thể dục cũng đến canh chừng em chứ? Nếu em có đột tử, anh chính là hung thủ đấy!"
Anh không hề phản bác, chỉ nhếch môi nhìn tôi cười.
Cái gương mặt vô hại kia của anh mỗi lần nhìn thấy tôi đều phải cảm thán.
Thượng đế chắc chắn là quá ghen tị với nhan sắc và tài năng của anh nên mới đóng bớt một cánh cửa sổ nhỏ của anh lại.
Cho dù không thể đứng lên để ngắm sao.
Thì anh vẫn có thể ngồi đó, thu cả bầu trời sao vào trong đáy mắt.