Kiếp trước, vì Tống Lâm An, tôi đã chọn một trường đại học hạng ba gần trường của anh ta.
Đời này, dưới sự kèm cặp của Phó Huân, tôi đã thành công thi đỗ vào Đại học Kinh Thành.
Còn anh cũng được tuyển thẳng vào Đại học Kinh Thành.
Nhà họ Phó đã tổ chức tiệc mừng tốt nghiệp cho chúng tôi.
Gia đình họ Tống cũng đến dự.
Tại buổi tiệc, bà nội tuyên bố trước mọi người sẽ tặng tôi 10% cổ phần như một món quà tốt nghiệp.
Tống Lâm An không tin nổi, miệng cứ lẩm bẩm mãi làm sao có thể như vậy được?
Một đứa con nuôi làm sao có thể nhận được cổ phần?
Thực ra, nhà họ Phó chưa bao giờ thiên vị.
Không cho bọn họ vào công ty chỉ là muốn kích thích tiềm năng của họ thôi.
Cha Phó đã sớm dự định sau khi anh ta kết hôn sẽ giao cho anh ta quản lý vài công ty con.
Phó Huân có sự nghiệp mạng riêng của mình, sau này Tống Lâm An nhất định sẽ là người quản lý chính của tập đoàn.
Nhưng trong mắt Tống Lâm An chỉ nhìn thấy sự bất công.
Đời này, Tống Lâm An tự cho mình có khả năng tiên tri, chiếm lĩnh tài nguyên trước để tránh đi vào vết xe đổ.
Anh ta đã không chịu học hành tử tế.
Kết quả thi đại học anh ta chỉ phát huy bình thường, đỗ vào một trường đại học hạng ba cạnh trường tôi.
Mà ba năm trung học vừa qua, quả thực đã khiến Tống Yên nảy sinh tình cảm lâu ngày với Tống Lâm An.
Để có thể học cùng trường với Tống Lâm An, cô ta tự nguyện từ bỏ cơ hội ra nước ngoài để cùng anh ta vào học trường hạng ba đó.
Thật khó có thể tưởng tượng nổi.
Một Tống Yên cao ngạo của kiếp trước lại vì Tống Lâm An mà từ bỏ tiền đồ của mình.
Điều kỳ lạ hơn nữa là đời này nhà họ Phó không hề chủ động nhắc tới chuyện liên hôn.
Giống như hôn ước đời trước không hề tồn tại vậy.
Xem ra khi gặp được chân ái, liên hôn cũng phải nhường đường cho họ thôi.