Chuyển vào nhà mới không lâu, tôi phát hiện Phó Huân luôn không ra khỏi cửa vào ban ngày, còn ban đêm thì không ngủ.
Không biết anh đang loay hoay cái gì trong phòng nữa.
Tuổi trẻ vốn tò mò, tôi thực sự muốn biết anh đang làm gì.
Thử vài lần đều thấy cửa khóa trái.
Điều đó lại càng làm tôi tò mò hơn.
Cũng may phòng anh ở ngay sát phòng tôi, thông với nhau qua ban công.
Hôm đó tôi rón rén leo ra ngoài từ cửa sổ.
Vừa nhảy xuống, một luồng ánh sáng chói lóa khiến tôi không mở mắt nổi.
"Ai đó!"
Giọng nói và cây gậy hầu như cùng lúc truyền tới.
Tôi "bộp" một cái quỳ sụp xuống đất: "Anh trai... là em đây..."
"Sao em lại ở đây?"
Tôi cười gượng gạo: "Thì tại rảnh quá không có gì làm... muốn tìm anh chơi..."
Ánh mắt anh khẽ động, dường như đang suy nghĩ.
Tôi sợ anh đuổi mình đi, liền lăn một vòng chui tọt vào phòng.
Vừa đứng dậy đã ngẩn người.
Phóng mắt nhìn quanh, căn phòng đơn giản đến mức thái quá.
Bốn bức tường trắng tinh trọc lốc.
Giường ra giường, bàn ra bàn.
Không có bất kỳ món đồ trang trí dư thừa nào.
Trên chiếc bàn học đơn giản chỉ để một chiếc máy tính xách tay và vài cuốn sách.
Tôi quan sát hồi lâu mới thốt ra một câu:
"Anh trai, phòng của anh thật sự rất... thô sơ."
Chẳng giống có người đang ở chút nào.
Giọng anh bình thản: "Nếu không có việc gì thì có thể đi ra bằng cửa chính."
Tôi: "..."
Thấy Phó Huân không tức giận, tôi lại mạnh dạn đề nghị.
"Anh trai, anh cứ trốn mãi trong phòng không tốt cho việc phục hồi chân đâu."
Tôi nở nụ cười: "Hay là, hai ngày nữa khai giảng anh đi cùng em nhé."
"Không đi."
Phó Huân từ chối dứt khoát nhưng tôi không bỏ cuộc.
"Tại sao lại không đi học? Đi học tốt biết bao, có thể học được rất nhiều kiến thức mà."
"Những kiến thức đó chẳng có ích gì cho tôi cả."
Tôi chợt nhớ ra Tống Lâm An từng nói, Phó Huân bắt đầu khởi nghiệp từ khi mới trưởng thành.
Mặc dù anh chưa từng học đại học nhưng kiến thức không hề thua kém bất kỳ ai.
Việc đi học hay không đúng là không ảnh hưởng nhiều đến anh.
Nhưng cứ ở lì trong nhà lâu ngày thực sự đã khiến đôi chân của anh không được tập luyện hiệu quả.
Cuối cùng vĩnh viễn không đứng lên được nữa.
Tàn tật của Phó Huân không phải bẩm sinh.
Mà là do một vụ tai nạn xe hơi ở nước ngoài cùng mẹ anh vài năm trước.
Mẹ anh không may qua đời, anh cũng vì thế mà thành tàn tật.
Sau đó anh được bí mật đưa về nước, luôn được nuôi dưỡng trong nhà.
Tôi thay đổi cách nói: "Ở trong nhà chán lắm, đi học còn có thể quen biết được nhiều bạn bè nữa."
"Tôi không cần bạn bè."
Vẫn là vẻ lạnh lùng vô tình như cũ.
Đúng là đàn gảy tai trâu mà.
Lại còn là một con trâu bướng bỉnh.