1 tuần rất nhanh trôi qua, Châu Vân trải qua cuộc phẫu thuật kéo dài 8 tiếng, cuối cùng cũng giữ lại được 1 cái chân của mình.
Nhưng cũng vẻn vẹn chỉ còn lại 1 cái chân.
Châu Vân ở trong phòng bệnh khóc lóc om sòm, hoàn toàn không chấp nhận được việc bị hủy dung và què chân.
"Con không muốn! Con không muốn! Tại sao lại là con, con không muốn!"
Âm thanh chói tai cách cửa phòng vẫn nghe thấy rất rõ ràng.
Tôi thu lại cảm xúc của mình, treo lên vẻ mặt lo lắng đi vào trong.
"Chị, chị bình tĩnh một chút, bố mẹ đã ở bên ngoài đợi rất lâu đều không được nghỉ ngơi, chị đừng như vậy".
Tôi bước nhanh đến bên cạnh Châu Vân, một tay nắm lấy tay cô ta, Châu Vân nhìn tôi, không ngừng thở hổn hển.
Dù sao tôi từ trên xuống dưới cơ bản không có vết thương gì, so với cô ta, tôi giống như người không việc gì.
Châu Vân dùng sức hất tay tôi ra, chỉ vào mũi tôi bắt đầu khóc lóc kể lể: "Bố, mẹ, tất cả những chuyện này đều do em gái gây ra, con ở bên trong kêu cứu, nó thấy chết không cứu! Mới khiến con bị đèn chùm rơi xuống đè trúng, là nó hại con!"
Tôi giả bộ luống cuống lại căng thẳng quay lại nhìn sắc mặt bố mẹ.
Mặt hai người lập tức sa sầm xuống.
Châu Vân còn tưởng lời nói của mình có tác dụng, trong mắt lóe lên một tia ác độc, càng thêm không giữ mồm giữ miệng.
"Bố mẹ, vừa bắt đầu con có cơ hội chạy ra ngoài được, nếu không phải Châu Nguyệt thấy chết không cứu, con không thể nào chạy không thoát được".
"Câm miệng!"
Bố cắt ngang lời Châu Vân.
Kéo tôi một cái ra sau lưng bảo vệ, tôi giả bộ tủi thân nói không ra lời, dựa vào vai mẹ, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
"Lúc xảy ra hỏa hoạn, em gái con cái gì cũng không biết, từ trên lầu chạy xuống, khắp nơi đều là đồ vật rơi xuống, âm thanh rất lớn, làm sao biết con ở chỗ nào, đây chỉ là một tai nạn, chân của con bố mẹ sẽ tìm chuyên gia chữa trị, em gái con nếu lúc đó đi cứu con, rất có khả năng cả hai người cùng bị kẹt trong biển lửa rồi, cái đèn chùm trên người con hai người đàn ông trưởng thành đều kéo không nổi, Châu Nguyệt chỉ là một đứa trẻ, có thể có tác dụng gì!"
Một tràng nói khiến những lời Châu Vân còn muốn vu oan cho tôi bị chặn lại chết ngắc.
Tôi từ trong biển lửa chạy ra là thường tình của con người, Châu Vân tự mình chạy chậm thì trách ai?
Châu Vân dùng ánh mắt như tẩm độc quét quanh người tôi một vòng, trong lòng uất ức, không nói thêm gì nữa.