Chân của Châu Vân chữa trị mất 3 tuần, khoảng thời gian này cứ nằm lì trong bệnh viện.
Kêu trời trách đất.
Tôi không có hứng thú đi lấy mặt nóng dán mông lạnh.
Chỉ lạnh mắt nhìn bố mẹ đi tới đi lui bệnh viện chăm sóc Châu Vân.
Hiện tại Châu Vân không chấp nhận được việc mình bị hủy dung và què chân, cảm xúc tiêu cực đều trút lên bố mẹ.
Bố mẹ tự nhận xui xẻo, trả lương cao thuê một hộ lý túc trực bên cạnh cô ta.
Khéo thay, người này và người tôi thuê đời trước là cùng một người.
Hộ lý này bề ngoài ôn hòa tháo vát, thực ra sau lưng thay thuốc rất thô bạo, mồm miệng toàn lời thô tục.
Nếu gặp lúc bà ta tâm trạng không tốt, đến cơm cũng chẳng có mà ăn, nhưng bà ta lại cực kỳ biết làm màu, lúc bố mẹ đến thì biểu hiện xuất sắc, cộng thêm tính khí xấu của Châu Vân gần đây, bố mẹ tự nhiên chọn tin tưởng hộ lý.
Chậc chậc, có cái cho cô ta chịu đựng rồi.
Tôi thì ở nhà tĩnh dưỡng, không có việc gì liền gọi đồ ăn bên ngoài.
Hộp bao bì vừa xé đi liền biến thành canh tẩm bổ tôi chu đáo chuẩn bị cho bố mẹ.
Bố mẹ tâm trạng thoải mái, ai mà không khen tôi hiểu chuyện chứ.
"Nguyệt Nguyệt, qua thêm 1 tuần nữa, bố mẹ muốn đón chị con về trước, con cứ đi học bình thường, việc trong nhà không cần con bận tâm".
Mẹ vừa xoa đầu tôi, vừa tiêm phòng trước cho tôi.
"Mẹ, không sao đâu ạ, chị chỉ là tạm thời không có cách nào chấp nhận sự thật, mọi người vì chị đã tốn rất nhiều tâm tư rồi, chị ấy sẽ hiểu thôi".
"Vẫn là con hiểu chuyện, Châu Vân hiện tại, mẹ nhìn đều sắp không nhận ra nó nữa rồi".
Tôi yên lặng mát xa cho mẹ, lực đạo thoải mái khiến mẹ thở dài một hơi.
Cái này thì không nhận ra rồi, đợi nhìn thấy bộ mặt thật, còn không phải sợ đến ngất đi sao.