Hôm tôi đăng ký thi Olympic ở trường, Châu Vân làm thủ tục xuất viện.
Gặp lại lần nữa, tôi cũng bị dọa giật mình.
Ánh mắt Châu Vân ảm đạm vô quang.
Mái tóc rối tung bao bọc dưới khăn quàng cổ khô khốc không chút bóng bẩy.
Chỉ lộ ra một đôi mắt ở bên ngoài, còn có chút tơ máu, nhìn giống như từ trại thương điên chạy ra vậy.
Hộ lý này xem ra thật sự có chút bản lĩnh.
Không chút biến sắc, đã khiến Châu Vân ra nông nỗi tiều tụy thế này rồi.
Xác nhận xe đã về đến nhà, tôi trở tay gửi một lá thư tố cáo đến bệnh viện.
Bên trong nói rõ tình hình bằng cấp của hộ lý là giả, làm việc phi pháp.
Tôi là người có thù tất báo, hộ lý xử lý Châu Vân xong không có nghĩa là tôi sẽ không xử lý bà ta.
Đời trước hộ lý đối xử với tôi thế nào.
Tôi đều nhớ rõ mồn một.
Lần này, cũng để bà ta tự làm tự chịu đi thôi!
...
Sau khi Châu Vân về, bố mẹ sắp xếp cô ta vào căn phòng dưới lầu, vì việc này, Châu Vân vô cùng bất mãn.
"Tại sao con phải ở dưới lầu, con cũng muốn ở trên lầu".
Tôi chủ động mở miệng: "Chị, vết thương của chị hiện tại chưa lành, lên xuống lầu tốn nhiều thể lực, còn thường xuyên cần phải đi tái khám, bố mẹ cũng là vì tốt cho chị".
Nghe vậy, bố mẹ đều lộ ra vẻ hài lòng với tôi, khiến Châu Vân càng thêm bất mãn.
"Con đã nói con muốn ở trên lầu, chỉ là đỡ con xuống thôi tốn bao nhiêu sức chứ!"
"Con hiện tại hủy dung rồi, chân bị thương, chỉ là yêu cầu nhỏ thế này cũng không thể thỏa mãn con sao? Con rốt cuộc đã làm sai cái gì chứ?"
"Nửa đời sau con đều phải mang theo những vết thương này mà sống, hiện tại mọi người đã không kiên nhẫn, sau này sẽ chỉ càng không kiên nhẫn với con hơn!"
Từng câu từng chữ chọc vào phổi bố mẹ, chọc bố tức giận lắc đầu, cầm chìa khóa xe đi ra khỏi cửa.
Chỉ còn lại mẹ và tôi nhìn nhau, Châu Vân đương nhiên không chịu để tôi giúp, cô ta sợ tôi hạ độc thủ.
Mẹ một mình phí sức dìu người lên trên, lúc xuống lầu trán đầy mồ hôi.
"Đứa nhỏ này, cứ nhất quyết không biết thương người khác, từng bước đi lên thế này, mệt chết người ta rồi".
Tôi tiến lên đưa khăn mặt, nhìn Châu Vân ngồi ở cầu thang dương dương tự đắc nhìn xuống.
Tôi khiêu khích nhếch lên một nụ cười, khóe miệng Châu Vân trong nháy mắt xệ xuống.
Không thèm để ý Châu Vân, tôi ngân nga hát xoay người cầm cặp sách ra cửa đi học.
Thời gian còn lại cứ để mẹ và Châu Vân tiếp tục ở cùng nhau đi.
Oán niệm duy trì càng lâu, lúc bùng nổ sẽ càng điên cuồng.
Tôi nghĩ, mẹ cũng sẽ chỉ càng thêm ghét bỏ cô ta thôi.