MÁU NHUỘM TỪ ĐƯỜNG HỌ BÙI! Ả TRÀ XANH LỘ MẶT CHUỘT VÀ BẢN ÁN QUÂN SỰ TỬ HÌNH CHO KẺ PHẢN BỘI!
726 từ
Tiếng động cơ xe bọc thép gầm gừ xé toạc bầu không khí trang nghiêm trước từ đường gia tộc họ Bùi. Tôi và Tống Liệt bước xuống, quân phục thẳng tắp, sát khí từ chiến trường dường như vẫn còn vương trên từng bước chân.
Bên trong, các vị tướng lĩnh, trưởng bối của hai nhà Thẩm - Bùi đã ngồi kín hai hàng ghế gỗ lim. Khói nhang nghi ngút không che giấu được sự căng thẳng sắp bùng nổ.
"Thanh Thanh, sao con tới muộn vậy? Dự Lễ đâu? Thằng bé nói đi đón con cơ mà?" Lão tướng quân Bùi, ba chồng tôi, nhíu mày gõ mạnh batoong xuống sàn.
Tôi tháo mũ kê-pi, búng nhẹ lớp bụi mờ, giọng lạnh tanh: "Ba hỏi Thủ trưởng Bùi sao? Anh ta đang bận giải trình với Ủy ban Kỷ luật rồi ạ."
Lời tôi vừa dứt, cả từ đường nhốn nháo. Đúng lúc đó, ba chiếc xe của Quân cảnh hú còi inh ỏi đỗ xịch ngoài sân. Cửa xe mở tung.
Bùi Dự Lễ, bộ quân phục nhăn nhúm, gương mặt xám ngoét, bị hai cán bộ Quân cảnh áp giải bước vào. Đi theo sau là Tô Bội Bội, tóc tai rũ rượi, khóc lóc thảm thiết như người đưa tang.
"Hỗn xược! Chuyện gì thế này?!" Tướng quân Thẩm - ba ruột tôi - đập bàn đứng phắt dậy, ánh mắt sắc như dao găm chĩa thẳng vào con rể.
Bùi Dự Lễ quỳ rạp xuống trước bài vị ông nội, nghiến răng lườm tôi: "Ba, Thẩm Thanh ghen tuông mù quáng! Cô ấy cậy quyền Lữ phó, chỉ vì con vô tình cho một cô gái đi nhờ xe mà vu khống con vi phạm kỷ luật quân đội, gọi Quân cảnh đến bắt người làm nhục nhã gia môn!"
Tô Bội Bội cũng quỳ mọp xuống, nước mắt giàn giụa đập đầu: "Xin các vị thủ trưởng minh xét! Chị Thẩm hiểu lầm rồi, cháu và anh Lễ thực sự trong sạch, cháu... cháu còn đang mang trong mình giọt máu của họ Bùi..."
"Câm miệng!"
Tôi quát lớn, cắt ngang màn kịch rẻ tiền. Từ trong túi áo ngực, tôi rút ra một tệp tài liệu đóng dấu "TỐI MẬT" đỏ chót, ném thẳng xuống giữa nền gạch nung. Tệp tài liệu trượt dài, dừng ngay trước mặt Bùi Dự Lễ.
"Ghen tuông? Anh nghĩ một Lữ đoàn phó Đặc công như tôi rảnh rỗi đi ghen với một ả đào hát tuyến ba sao?" Tôi cười lạnh, bước tới giẫm một chân lên tệp tài liệu. "Mở mắt chó của anh ra mà nhìn cho kỹ!"
Bùi Dự Lễ run rẩy lật từng trang giấy. Sắc mặt anh ta từ xám xịt chuyển sang trắng bệch, đôi môi mấp máy không thành lời.
"Ba tháng nay," Tôi dõng dạc báo cáo trước các vị tướng lĩnh, "mỗi lần Bùi Dự Lễ dùng xe chở Tô Bội Bội dạo quanh các cứ điểm, máy phát tín hiệu siêu nhỏ giấu trong gót giày của cô ta đã gửi toàn bộ sơ đồ phòng thủ của Lữ đoàn ra nước ngoài!"
Cả từ đường tĩnh lặng như tờ, chỉ còn tiếng sấm chớp ầm ĩ rạch ngang trời. Tô Bội Bội ngừng khóc, ánh mắt ả lộ ra tia hoảng loạn tột độ, toan lùi lại định bỏ chạy.
"Rầm!" Tống Liệt chỉ mất nửa giây để tung một cú đá quét trụ, đè gập Tô Bội Bội xuống sàn, họng súng đen ngòm dí thẳng vào gáy ả gián điệp.
"Thủ trưởng Bùi," Tôi cúi xuống, thì thầm vào tai người chồng vừa bị tôi tự tay tước đi mọi thứ. "Anh nghĩ cô ta yêu anh sao? Cô ta chỉ lợi dụng quyền tiếp cận khu vực tuyệt mật của anh thôi. Tội phản quốc, tiếp tay cho gián điệp đánh cắp bí mật quân sự. Chúc mừng anh, sự nghiệp, gia tộc, và cả mạng sống của anh... kết thúc rồi."
Bùi Dự Lễ gục ngã hoàn toàn, gào thét trong tuyệt vọng khi bị Quân cảnh bẻ tay lôi đi.
Tôi đứng thẳng dậy, quay lưng bước ra khỏi từ đường họ Bùi mà không màng ngoảnh lại. Trò chơi kết thúc, và Thẩm Thanh tôi, từ nay độc hành trên đỉnh vinh quang!