CÚ TÁT TRỜI GIÁNG TẠI TÒA ÁN BINH! SỰ THẬT VỀ "GIỌT MÁU" CỦA Ả TRÀ XANH VÀ PHÁT SÚNG DIỆT KHẨU!
765 từ
Ba ngày sau. Tại phòng thẩm vấn đặc biệt cấp cao của Quân khu.
Bùi Dự Lễ ngồi rũ rượi trên chiếc ghế sắt lạnh lẽo, hai cổ tay bị còng chặt hằn lên những vệt đỏ lựng. Người đàn ông từng là Thủ trưởng oai phong lẫm liệt, niềm tự hào của gia tộc họ Bùi, nay râu ria lởm chởm, hốc hác như một con chó hoang mất chủ.
Cửa phòng thẩm vấn bật mở. Tôi bước vào, quân phục phẳng phiu, phù hiệu Lữ đoàn phó sáng rực dưới ánh đèn huỳnh quang. Theo sát phía sau tôi là Tống Liệt – Đại đội trưởng Đặc nhiệm, ánh mắt sắc lạnh như dao rọc giấy lướt qua Bùi Dự Lễ.
"Thẩm Thanh!" Bùi Dự Lễ ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu lao về phía tôi nhưng bị sợi xích sắt giật ngược lại. "Cô cứu tôi với... Thanh Thanh, nể tình vợ chồng, nể tình hai nhà! Bội Bội đang mang thai con của tôi, cô giam giữ cô ấy là đang giết chết huyết mạch duy nhất của nhà họ Bùi đấy!"
Đến tận giờ phút này, anh ta vẫn hoang tưởng về thứ tình yêu dơ bẩn và "giọt máu" phản quốc kia.
Tôi bật cười, tiếng cười mỉa mai vang dội trong căn phòng kín. Tôi rút từ trong bìa hồ sơ ra một tờ giấy có dấu mộc đỏ của Viện Quân y, ném thẳng vào mặt anh ta.
"Huyết mạch họ Bùi? Anh tự đề cao bản thân quá rồi đấy, cựu Thủ trưởng ạ."
Bùi Dự Lễ run rẩy dùng hai tay đang bị còng cầm tờ giấy lên. Chỉ mất ba giây để đọc, đồng tử anh ta giãn trừng hết cỡ, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu.
Kết quả xét nghiệm ADN: KHÔNG CÙNG HUYẾT THỐNG.
"Không... không thể nào! Cô ta cởi áo trao thân cho tôi, cô ta khóc lóc nói chỉ có mình tôi... Giấy tờ này là do cô làm giả để trả thù tôi đúng không Thẩm Thanh?!" Bùi Dự Lễ gầm lên điên loạn.
Đúng lúc đó, cánh cửa lại mở ra. Hai vệ binh áp giải Tô Bội Bội bước vào. Không còn vẻ ngây thơ, yếu đuối thường ngày, ả đào hát giờ đây nhếch mép cười nhạt, ánh mắt nhìn Bùi Dự Lễ tràn ngập sự khinh bỉ tột cùng.
"Đừng tự huyễn hoặc bản thân nữa, đồ ngu." Tô Bội Bội nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn. "Ông chủ của tôi là 'Sói Xám' – trùm tình báo ngoại quốc. Đứa bé trong bụng tôi là cốt nhục của ngài ấy. Anh nghĩ một con cờ thí chốt, một kẻ hám sắc đến mức phản bội cả người vợ oai hùng để lên giường với tôi như anh... có tư cách làm cha con tôi sao? Anh chỉ là cái thẻ thông hành để tôi đàng hoàng bước qua cổng sở chỉ huy thôi!"
Những lời nói như hàng vạn nhát đao lăng trì chọc thẳng vào lòng tự tôn của Bùi Dự Lễ. Sự thật tàn nhẫn phơi bày: Anh ta không những là một kẻ phản quốc, mà còn là một gã "đổ vỏ" ngu xuẩn nhất lịch sử quân đội.
Bùi Dự Lễ gào lên một tiếng như dã thú tuyệt vọng, giãy giụa đứt cả da tay đòi lao vào bóp cổ Tô Bội Bội.
Nhưng, ngay khoảnh khắc hỗn loạn đó...
Phụt!
Toàn bộ hệ thống điện trong phòng thẩm vấn đột ngột vụt tắt. Bóng tối bao trùm.
Đoàng! Một tiếng súng gắn giảm thanh khô khốc xé toạc màn đêm từ lỗ thông gió trên trần nhà!
"Lữ phó, cẩn thận!"
Tống Liệt phản ứng nhanh như chớp, vòng tay vươn ra ôm chặt lấy eo tôi, kéo bạo tôi ngã lăn xuống gầm bàn sắt để né đạn. Hơi thở nóng hổi và mùi thuốc súng từ người cậu ấy bao trùm lấy tôi.
Đèn dự phòng bật sáng chớp nhoáng ba giây sau đó.
Trên sàn nhà, Tô Bội Bội hai mắt trợn ngược, một lỗ đạn găm thẳng giữa trán, máu tươi lênh láng đỏ rực. Kẻ đứng sau giật dây cuối cùng cũng đã ra tay diệt khẩu ngay tại hang ổ của Quân khu!
Tôi đẩy Tống Liệt ra, rút súng lục, ngẩng phắt đầu nhìn lên lỗ thông gió đã bị phá nát. Sắc mặt tôi lạnh đến mức đóng băng.
"Sói Xám... Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu!"