CUỘC ĐIỆN THOẠI TỪ ĐỊA NGỤC! BÙI DỰ LỄ PHÁT ĐIÊN VÀ NỤ HÔN CƯỠNG ĐOẠT DƯỚI LÀN ĐẠN!
983 từ
Mùi máu tanh tưởi hòa cùng khói súng khét lẹt nồng nặc cả phòng thẩm vấn. Tiếng còi báo động của toàn khu quân sự rú lên xé toạc màn đêm.
"Phong tỏa toàn bộ cứ điểm! Đội 1 kiểm tra mái nhà, Đội 2 siết chặt các cổng, con ruồi cũng không được bay ra!" Tôi gầm lên qua bộ đàm, gạt phắt bàn tay vẫn đang che chở ôm chặt lấy eo mình của Tống Liệt để đứng phắt dậy.
Tống Liệt lập tức vào vị trí tác chiến, rút khẩu súng trường tiểu liên sau lưng, chắn trước mặt tôi: "Lữ phó, cẩn thận có bom bẫy!"
Giữa vũng máu lênh láng, Bùi Dự Lễ như một kẻ mất trí. Anh ta ôm đầu, lùi dần vào góc tường, toàn thân run bần bật. Máu của Tô Bội Bội bắn đầy lên khuôn mặt từng được báo chí ca ngợi là "chuẩn mực quân nhân" của anh ta. Giờ đây, anh ta gục ngã, hèn mạt và thảm hại tột cùng khi nhận ra bản thân đã dâng hiến cả gia tộc cho một màn kịch rẻ tiền.
Reng... Reng...
Một âm thanh kỳ dị vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng nghẹt thở.
Tôi và Tống Liệt đưa mắt nhìn nhau. Âm thanh nhấp nháy phát ra từ... trong vạt áo của cái xác Tô Bội Bội!
Tống Liệt tiến lên, dùng nòng súng cẩn thận gạt lớp áo đầy máu sang một bên. Một chiếc điện thoại vệ tinh siêu nhỏ, loại chống dò sóng đặc chủng của tình báo đen đang rung lên bần bật.
Tôi bước tới, không ngần ngại nhấn nút nghe và bật loa ngoài.
"Phản xạ tuyệt vời lắm, Lữ phó Thẩm Thanh."
Một giọng nói đàn ông trầm khàn, mang theo âm điệu lơ lớ của người ngoại quốc vang lên. Sói Xám!
"Mày dùng một mạng người và một đường đạn để gửi lời chào hỏi tới tao sao? Quá hèn nhát rồi đấy, Sói Xám!" Tôi cười gằn, tay siết chặt báng súng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Hahaha! Đừng nóng nảy thế, phu nhân Thẩm," Sói Xám cười man rợ. "Tô Bội Bội chỉ là món khai vị. Cám ơn cô đã giúp tôi dọn dẹp con cờ hết giá trị đó. Nhưng cô nghĩ, tôi tốn công cài cắm ả vào giường của Thủ trưởng Bùi, chỉ để lấy một cái sơ đồ phòng thủ rác rưởi thôi sao?"
Tim tôi thót lên một nhịp. Tống Liệt lập tức ra hiệu cho kỹ thuật viên bên ngoài cắt sóng, nhưng đối phương đã mã hóa đường truyền.
"Mày muốn gì?"
"Nhìn kỹ lại tờ giấy giám định ADN đi, Lữ phó." Giọng Sói Xám đột ngột trở nên lạnh lẽo như nọc rắn.
Tôi cau mày, cúi xuống nhặt tờ giấy dính máu mà Bùi Dự Lễ vừa ném văng dưới đất. Dưới ánh đèn pin chiến thuật của Tống Liệt, mặt sau tờ giấy bắt đầu đổi màu do phản ứng hóa học với không khí. Một dòng chữ tàng hình dần hiện ra:
Dự án Mũi Lao Đỏ - Kho số 4 - Mã kích hoạt: 00:15:00.
Dự án Mũi Lao Đỏ! Đó là lô vũ khí chiến lược tối mật của Bộ Quốc phòng vừa được vận chuyển về Lữ đoàn đêm qua! Người duy nhất ngoài tôi giữ thẻ khóa từ chính là...
Tôi lao tới tóm cổ áo Bùi Dự Lễ, xốc ngược anh ta lên: "Tên khốn! Đêm qua anh đã dùng thẻ của mình mở kho số 4 để Tô Bội Bội lọt vào đúng không?!"
Bùi Dự Lễ ngơ ngác, đôi mắt đờ đẫn hoảng loạn: "Cô ta... cô ta nói để quên chiếc nhẫn cầu hôn tôi tặng ở gần đó... tôi... tôi chỉ dẫn cô ta vào đúng ba phút..."
"Ba phút là quá đủ để ả ta gắn một quả bom C4 vào hệ thống lõi!" Tôi gầm lên, ném mạnh Bùi Dự Lễ ngã nhào xuống đất.
"Thông minh lắm, Thẩm Thanh." Giọng Sói Xám vọng ra đầy đắc ý. "Đồng hồ đếm ngược 15 phút đã bắt đầu từ lúc tim Tô Bội Bội ngừng đập. Nếu kho số 4 nổ tung, nửa ngọn núi này và toàn bộ tinh hoa của Lữ đoàn Đặc công sẽ bốc hơi khỏi bản đồ. Tạm biệt, Lữ phó!"
Tút... Tút...
Tôi quay ngoắt người, lao ra khỏi phòng thẩm vấn như một mũi tên. "Tống Liệt! Báo động đỏ cấp 1! Gọi Đội gỡ bom! Tất cả di tản ngay lập tức!"
Nhưng Tống Liệt đã lao lên trước tôi một bước. Cậu ấy chặn ngang cửa, đôi bàn tay to lớn giữ chặt lấy vai tôi. Ánh mắt Tống Liệt lúc này không còn là sự tuân phục của một cấp dưới, mà rực lửa kiên định của một người đàn ông hám chiến: "Lữ phó, đội gỡ bom điều động không kịp đâu! Chị ở lại chỉ huy di tản. Em đi gỡ!"
"Đừng nói ngớ ngẩn, đó là bom lõi kép, sai một ly là mìn nổ tan xác!" Tôi nghiến răng đẩy cậu ấy ra.
"Chính vì thế em mới tuyệt đối không để chị bước vào đó!"
Tống Liệt gầm lên. Bất ngờ, cậu ấy kéo bạo tôi vào lồng ngực rắn rỏi của mình. Bỏ qua mọi quân quy, mọi khoảng cách cấp bậc, Tống Liệt cúi đầu, đặt một nụ hôn chớp nhoáng nhưng mạnh bạo, nóng bỏng và mang đậm mùi thuốc súng lên môi tôi.
"Thẩm Thanh, đợi em sống sót trở về... hãy cho em danh phận đàng hoàng đứng cạnh chị!"
Không đợi tôi phản ứng, Tống Liệt xoay người, vác súng lao thẳng vào màn đêm đen kịt hướng về kho đạn số 4.
Đồng hồ tử thần: 12 phút 45 giây!