Tiếng chuông điện thoại im bặt, để lại một sự tĩnh lặng chết chóc trong phòng hiệu trưởng.
Vương Lệ ngã khuỵu xuống sàn, chiếc điện thoại vỡ nát nằm lăn lóc bên cạnh, đôi mắt ả mở trừng trừng nhìn vô định.
Lão hiệu trưởng béo ị vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, cau mày nhìn tôi đầy khó chịu.
"Cố phu nhân, cô thuê người diễn trò càn quấy ở đây đấy à?"
Lão ta hậm hực vươn tay, định bấm chuông gọi đội bảo vệ lên tống cổ tôi đi.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ sồi nguyên khối của phòng hiệu trưởng bị đạp tung không thương tiếc.
Một toán người mặc vest đen phẳng phiu, mang theo luồng sát khí lạnh lẽo ùa vào, nhanh chóng tỏa ra áp chế hai bên.
Trợ lý Trần sải bước đi tới, gọng kính vàng lóe lên tia sáng sắc bén.
Anh ta không thèm liếc lão hiệu trưởng lấy một cái, đi thẳng đến trước mặt tôi, cúi gập người chín mươi độ.
"Cố đổng, đã xử lý xong."
Giọng nói trầm ổn vang lên, đập nát chút kiêu ngạo cuối cùng còn sót lại trong căn phòng.
Trần trợ lý xoay người, vung tay ném một tệp tài liệu dày cộp thẳng vào mặt lão hiệu trưởng.
"Bộp!"
Giấy tờ rơi lả tả tung tóe khắp mặt bàn.
Dòng chữ "Hợp Đồng Mua Bán Chuyển Nhượng Toàn Bộ" in đậm đỏ chót như đâm thẳng vào mắt lão.
"Bắt đầu từ mười lăm phút trước, Cố Thị đã mua lại toàn bộ chuỗi trường mẫu giáo Tinh Anh."
Trợ lý Trần gõ gõ ngón tay lên bàn, gằn từng chữ một.
"Hiện tại, Cố đổng là chủ sở hữu duy nhất, cũng là người nắm quyền sinh sát ở đây."
Lão hiệu trưởng run lẩy bẩy, lớp mỡ trên mặt giật lên từng hồi liên tục.
Lão lảo đảo lùi lại bước hụt, ngã phịch xuống chiếc ghế da đắt tiền.
"Cố... Cố đổng? Chủ tịch tập đoàn Cố Thị?"
Tôi bế Tiểu Mặc lên, vuốt ve mái tóc tơi tả của con, lạnh lùng lên tiếng.
"Kiểm tra lại toàn bộ camera an ninh. Giao nộp ngay bằng chứng Vương Lệ bạo hành trẻ em cho cảnh sát."
Tôi ném ánh mắt khinh bỉ tột độ về phía hai kẻ đang run rẩy dưới đất.
"Lão ta, cấu kết bao che, sa thải lập tức. Khởi kiện đòi bồi thường danh dự và tổn thất tinh thần cho mọi học sinh bị hại, ép lão phải bồi thường đến phá sản."
Trợ lý Trần cúi đầu: "Rõ."
Vương Lệ lúc này mới như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng kinh hoàng.
Ả lết hai đầu gối bò trườn về phía tôi, nước mắt nước mũi tèm lem, gào khóc thảm thiết như heo bị chọc tiết.
"Cố đổng! Cố phu nhân! Xin ngài tha cho tôi! Là tôi có mắt như mù!"
"Chồng tôi bị phong sát thật rồi, nhà tôi còn khoản vay thế chấp chục triệu tệ, xin ngài chừa cho chúng tôi một con đường sống!"
Tôi khẽ nhếch mép, bước lùi lại một bước để tránh đôi tay dơ bẩn của ả chạm vào giày mình.
"Lúc cô nhốt con trai tôi vào nhà vệ sinh, ép thằng bé ăn đồ thừa mốc meo, cô có chừa cho nó con đường sống nào không?"
"Đưa cô ta đi."
Hai tên vệ sĩ lực lưỡng tiến lên, lôi xềnh xệch Vương Lệ ra ngoài giữa tiếng gào thét tuyệt vọng đến xé họng.
Tôi xoay người, ôm Tiểu Mặc bình thản bước ra khỏi cánh cửa.
Để lại đằng sau sự sụp đổ hoàn toàn của những kẻ từng cậy thế khinh người.
Mọi thứ, chỉ mới là sự khởi đầu cho chuỗi ngày địa ngục của bọn chúng ở trong tù.