Trụ sở chính của tập đoàn Cố Thị sừng sững uy nghi giữa trung tâm huyết mạch của Bắc Kinh.
Mưa bụi lất phất bay trong cái lạnh thấu xương của ngày chớm đông.
Trần Bằng quỳ sụp gối giữa quảng trường lát đá cẩm thạch rộng lớn, mặc kệ bộ vest Ý đắt tiền đang lấm lem bùn đất.
Gã không ngừng dập đầu xuống nền đá lạnh lẽo, máu tươi rỉ ra trán, hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên mặt.
"Cố đổng! Cố phu nhân! Xin ngài đại nhân đại lượng tha cho cái mạng chó này!"
Tiếng gào thét của gã khản đặc, thê thảm và tuyệt vọng, lọt thỏm giữa đám đông nhân viên cùng bảo vệ đang đứng khoanh tay chế giễu.
Đúng lúc đó, chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng chậm rãi lướt tới, đỗ xịch ngay trước mặt gã.
Vệ sĩ lập tức bước tới, cẩn thận bung chiếc ô đen lớn và mở cửa xe.
Tôi bước xuống, gót giày nhọn hoắt gõ từng nhịp lạnh lẽo, bức người lên mặt đá, dừng lại cách gã chưa đầy nửa mét.
Từ trên cao nhìn xuống, tôi hờ hững lướt mắt qua kẻ đang run rẩy dưới chân mình, hệt như đang nhìn một con giòi bọ giãy giụa.
Trần Bằng ngẩng lên thấy tôi, đôi mắt hằn tia máu chợt lóe lên như vớ được cọng rơm cứu mạng.
Gã lao tới định ôm lấy ống quần tôi, nhưng chưa kịp chạm vào đã bị hai vệ sĩ đi tháp tùng tung cước đạp văng ra xa vài mét.
Gã gục xuống ôm ngực ho sặc sụa, nhưng vẫn cố lết lại gần, khóc lóc thảm thiết.
"Cố đổng! Tôi đã ký đơn ly hôn vứt thẳng vào mặt con mụ điên Vương Lệ đó rồi! Chuyện ả bạo hành Tiểu Mặc, tôi thề là tôi hoàn toàn không biết gì cả!"
"Ngân hàng sáng nay đã đến niêm phong siết nợ căn hộ của tôi rồi, tôi trắng tay thật rồi! Xin ngài nể tình, thu hồi lệnh phong sát, cho tôi một đường sống để kiếm miếng cơm!"
Tôi khẽ đưa tay vuốt lại nếp gấp trên chiếc áo khoác măng tô, khóe môi cong lên một nụ cười châm biếm đến cực điểm.
"Giám đốc Trần, anh đang kể truyện cười đấy à?"
"Vợ anh vỗ ngực tự xưng giới thượng lưu, tước đoạt quyền làm người của con trai tôi, chà đạp lên lòng tự tôn của một đứa trẻ. Lúc đó anh đang ở đâu mà bây giờ tới đây kêu oan?"
Tôi hơi cúi người, giọng nói nhẹ bẫng nhưng từng chữ nhả ra sắc lẹm như lưỡi dao cắm ngập vào tim gã.
"Đừng diễn trò khổ nhục kế vứt bỏ vợ con ở đây. Tôi phong sát anh, không phải vì anh biết hay không biết chuyện ả làm."
"Mà vì tôi là Cố Thanh."
"Tôi thích dẫm nát cái gia đình rác rưởi của anh như dẫm một con kiến, để các người vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội ngóc đầu lên được nữa."
Sắc mặt Trần Bằng xám xịt như tro tàn, cơ thể gã đổ gục xuống vũng nước, ánh mắt đờ đẫn, triệt để sụp đổ.
Tôi đứng thẳng người, rút khăn giấy lau nhẹ những ngón tay dù chưa hề chạm vào gã, hất cằm ra hiệu cho đội trưởng đội an ninh.
"Gọi cảnh sát tới gắp hắn đi. Cố Thị không chứa chấp thứ rác rưởi làm bẩn cửa công ty."
Nói xong, tôi vứt tờ khăn giấy dính đầy nước mưa xuống đất, xoay gót sải bước thẳng vào đại sảnh rực rỡ ánh đèn.
Tiếng khóc rống thê lương của Trần Bằng bị bỏ lại phía sau, nhanh chóng chìm nghỉm giữa tiếng gió rít lạnh lẽo của bầu trời Bắc Kinh.