Câu nói của tôi như một quả bom tấn ném thẳng xuống giữa trường quay.
Sắc mặt Vương Cường ngay lập tức chuyển từ tái mét sang xám ngoét như tro tàn. Hai đầu gối gã mềm nhũn, "kịch" một tiếng quỳ rạp xuống sàn.
"Thuốc... thuốc chuột? Trương Tú Lan! Bà mưu sát tôi! Bà bảo đây là công thức bí truyền nước lẩu cốt gà cơ mà?!"
Vương Cường gào lên thảm thiết. Chỉ nghĩ đến việc ngày hôm qua gã đã âm thầm cho người đem nguyên liệu đi pha chế thử nghiệm ở bếp sau, dạ dày gã đã cuộn lên từng cơn buồn nôn. Nếu hôm nay mà mang thứ đó ra phục vụ khách, thì không phải là phá sản nữa, mà là gã sẽ bị xử bắn mất!
Gã thanh niên xăm trổ cũng sững sờ mất vài giây. Khi não bộ chậm chạp của hắn load xong lượng thông tin vừa rồi, đôi mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ sòng sọc. Hắn không chần chừ, vung tay tát thẳng vào mặt Trương Tú Lan một cú trời giáng.
"Chát!"
Trương Tú Lan lộn vòng trên mặt đất, khóe miệng rỉ máu, chiếc răng giả cũng văng cả ra ngoài.
"Bà già điên này! Mày mưu sát người ta thì tự đi mà chịu, sao còn kéo tao đến đây?! Mày muốn tao bóc lịch chung với mày à?!" Gã con trai túm lấy cổ áo mẹ ruột, điên cuồng lắc mạnh, hoàn toàn vứt bỏ cái vẻ hung hăng đòi 50 triệu tệ lúc nãy.
Trương Tú Lan tóc tai rũ rượi, khóc nấc lên không thành tiếng, hai tay bám chặt lấy chân con trai: "Mẹ không biết! Mẹ thực sự không biết! Rõ ràng mẹ thấy con ranh này cất nó trong két sắt... Mẹ tưởng đó là bảo bối..."
"Bảo bối cái mạng già của bà ấy!"
Cảnh tượng "chó cắn chó" diễn ra ngay trên sóng truyền hình trực tiếp khiến hàng triệu khán giả đang xem livestream quay xe khét lẹt. Kênh bình luận bùng nổ như một chảo dầu sôi.
【Trời ơi! Cứu mạng! Bỏ thuốc chuột vào nồi lẩu? Bọn này là quỷ dữ đội lốt người à?】
【Má nó, ban nãy tôi còn chửi oan nữ thần! Xin lỗi cô gái, đầu gối tôi dâng lên cho cô rồi đây!】
【Nhà hàng đối thủ mà bọn chúng nhắc đến có phải là chuỗi lẩu Tứ Xuyên mới mở đối diện Vân Đỉnh không? Vãi cả mưu hèn kế bẩn!】
【Cảnh sát đâu! Bắt ngay cái lũ giết người không gươm giáo này lại!】
Tôi thong thả đứng vắt chéo chân, mũi giày cao gót Christian Louboutin gõ nhịp nhàng xuống mặt sàn, lạnh nhạt thưởng thức vở bi hài kịch trước mắt.
"Không cần gọi, họ đến rồi." Tôi nhếch mép, liếc nhìn đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay.
Vừa dứt lời, tiếng còi hụ chói tai của xe cảnh sát vang lên dồn dập từ bãi đỗ xe bên dưới đài truyền hình. Chỉ chưa đầy hai phút sau, một đội cảnh sát trang bị vũ trang đẩy tung cửa trường quay bước vào, gương mặt ai nấy đều nghiêm nghị.
"Chúng tôi nhận được tin báo có kẻ âm mưu đầu độc hàng loạt và tống tiền tước đoạt tài sản. Tất cả đứng im!" Viên đội trưởng dõng dạc hô lớn.
Đám bảo vệ trường quay lúc này mới hoàn hồn, vội vã phối hợp cùng cảnh sát khống chế nhóm người Trương Tú Lan.
Khi chiếc còng số 8 lạnh ngắt bập vào cổ tay, Trương Tú Lan mới thực sự sụp đổ. Bà ta vùng vẫy một cách tuyệt vọng, hướng đôi mắt vẩn đục đầy nước mắt về phía tôi, gào thét thảm thiết:
"Lan tiểu thư! Xin cô, tôi làm việc ở Vân Đỉnh mười năm rồi! Không có công lao cũng có khổ lao! Cô nể tình tôi từng nấu cơm cho cô... cô tha cho tôi đi! Tôi không biết đó là thuốc chuột, tôi bị thằng Cường nó xúi giục!"
Vương Cường bị ép ấn đầu xuống đất, nghe vậy liền chửi rủa ầm ĩ: "Con mụ già thối tha! Mày tự mang đến bán cho tao với giá 2 triệu tệ, giờ còn dám ngậm máu phun người?!"
Tôi bước chậm rãi đến trước mặt Trương Tú Lan. Không khí xung quanh tôi tỏa ra hàn khí áp bức khiến bà ta im bặt, toàn thân run bần bật.
Tôi cúi người, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sắc như lưỡi lam: "Mười năm? Phải rồi, mười năm bà ăn bớt tiền đi chợ, tuồn nguyên liệu loại một của nhà hàng ra ngoài bán bòn rút, tôi nhắm mắt làm ngơ vì nể tình bà già cả. Nhưng bà lại tham lam đến mức muốn bán đứng công thức cốt lõi của Vân Đỉnh để trả nợ cờ bạc cho thằng con trai phá gia chi tử này."
Tôi vỗ vỗ nhẹ vào má bà ta: "Tôi đã cho bà cơ hội rút lui trong êm đẹp. Là bà tự chọn cách lên truyền hình, gọi cả truyền thông đến để đào mồ chôn mình."
Nói xong, tôi đứng thẳng dậy, quay lưng bước đi không thèm nhìn lại.
"Đưa đi." Viên cảnh sát ra lệnh. Tiếng gào khóc của ba kẻ tội đồ lịm dần theo bước chân chúng bị lôi ra khỏi trường quay.
Người dẫn chương trình lúc này mới run rẩy cầm micro lên, lắp bắp không biết nên nói gì để kết thúc chương trình. Tôi đi ngang qua, tiện tay rút lấy chiếc micro từ tay anh ta, hướng mắt nhìn thẳng vào ống kính máy quay đang phát sóng trực tiếp cho hàng triệu người.
Khí chất vương giả bức người bùng nổ, tôi mỉm cười, một nụ cười đoạt mạng:
"Tôi là Trưởng công ty quản lý chuỗi nhà hàng Vân Đỉnh. Nhân tiện sóng truyền hình ngày hôm nay, tôi xin tuyên bố: Vân Đỉnh sẽ chính thức khởi kiện những kẻ trộm cắp và bôi nhọ danh dự tập đoàn. Đồng thời..."
Tôi khẽ chớp mắt, ném ra một quả bom cuối cùng: "...Tối nay, Vân Đỉnh sẽ ra mắt công thức lẩu bào ngư vi cá mới. Để ăn mừng việc dọn sạch rác rưởi, toàn hệ thống giảm giá 50% cho tất cả khách hàng đến dùng bữa."
Máy quay vừa tắt, trợ lý của tôi - Lý Na - vội vã chạy đến khoác chiếc áo choàng lên vai tôi, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
"Sếp, ngầu quá! Cổ phiếu của chuỗi lẩu đối thủ vừa bốc hơi 15% chỉ trong mười phút vì dính líu đến Vương Cường rồi!"
Tôi xỏ tay vào túi áo, nhếch mép bước ra phía xe Maybach đang chờ sẵn.
"Mới 15% thôi sao? Thế thì gọi điện cho bộ phận truyền thông đi. Đêm nay, tôi muốn bọn chúng không còn một con đường sống."