Trương Tú Lan Chớt sững.
Khuôn mặt mếu máo của bà ta từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch, đôi môi nhăn nheo run rẩy không thốt nên lời.
Gã đầu bếp Vương Cường bên cạnh cũng trố mắt bàng hoàng, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm trán.
Thấy màn hình lớn hiện rõ giấy tờ tùy thân của tôi, một bộ phận khán giả trong trường quay bắt đầu xì xào bàn tán.
Trương Tú Lan hoảng loạn, vội vã giằng lấy micro từ tay MC, gào lên lấp liếm.
“Cô... cô làm giả giấy tờ! Nếu không thì... thì là bố mẹ cô đã ăn cắp nó rồi truyền lại cho cô!”
Bà ta như một con thú bị dồn vào đường cùng, cắn càn loạn xạ.
“Đúng thế! Bố mẹ cô là đồ trộm cắp! Cả lò nhà cô là lũ ăn cướp! Trả tiền lại đây!”
Cánh cửa trường quay bỗng bị đạp tung bằng một lực cực mạnh.
Một gã thanh niên xăm trổ đầy mình, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái, hùng hổ xông thẳng vào.
Hắn chính là con trai ruột của Trương Tú Lan – kẻ đang bị giang hồ truy sát vì món nợ cờ bạc 50 triệu tệ.
Đám bảo vệ trường quay chưa kịp phản ứng, hắn đã lao tới, đập bàn chỉ thẳng vào mặt tôi.
“Con khốn kia! Mày đừng có cãi chày cãi cối nữa!”
“Hàng triệu người đang xem livestream, ai cũng biết bộ mặt thật của mày rồi!”
“Hôm nay mày không ngoan ngoãn ký séc 50 triệu tệ ra đây, tao cho mày nát mặt ngay tại chỗ!”
Sự hung hãn của gã đàn ông lập tức kích động đám đông hùa theo.
Khán giả trên mạng vốn dễ bị dắt mũi, lại bắt đầu gõ phím điên cuồng.
【Mẹ nợ tiền con đến đòi là đúng rồi! Đập nát cái đài truyền hình này đi!】
【Bố mẹ cô ta ăn cắp thì cô ta phải trả, có thế cũng cãi! Loại con gái trơ trẽn!】
Tôi từ tốn dựa lưng vào ghế sô pha lụa tơ tằm.
Ánh mắt lạnh lẽo, hờ hững quét qua hai mẹ con bọn chúng, giống như đang nhìn một đống rác rưởi không thể tái chế.
“Dẫn theo cả lưu manh để đe dọa tống tiền trên sóng truyền hình trực tiếp? Gan lớn lắm.”
Tôi chậm rãi vươn tay, cầm lấy cuốn sổ cũ nát ố vàng mà Trương Tú Lan vừa tự hào khoe khoang là bằng chứng thép.
“Bà nói, đây là bút tích 35 năm trước của ông nội bà?”
Trương Tú Lan nuốt nước bọt cái ực, nhưng thấy con trai đứng chống lưng, bà ta lại ưỡn ngực thách thức.
“Chính xác! Giấy trắng mực đen, nét chữ của ông nội tôi không thể lẫn đi đâu được!”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười khinh miệt tột độ vang vọng khắp phim trường.
Từ trong túi xách Hermès, tôi rút ra một chiếc bật lửa Zippo nạm kim cương tinh xảo.
Tách.
Ngọn lửa xanh lè bùng lên, soi sáng gương mặt hoang mang tột độ của đám người đối diện.
Tôi bình thản hơ nhẹ ngọn lửa dưới đáy trang giấy ố vàng của cái gọi là "cuốn sổ gia truyền".
Ngay lập tức, trước ống kính máy quay đang lia sát cận cảnh, một hiện tượng quỷ dị xuất hiện.
Những dòng chữ đen tuyền được đinh ninh là "bút tích 35 năm trước" từ từ mờ dần rồi bay màu.
Bốc hơi không tì vết.
Chỉ trong ba giây, tờ giấy chi chít chữ đã biến thành một tờ giấy trắng tinh, nhẵn nhụi.
Cả trường quay lần thứ hai rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ.
Màn hình livestream lúc này đứng hình, bình luận nhảy vùn vụt nhưng nội dung toàn là những dấu chấm hỏi kinh hoàng.
Trương Tú Lan lảo đảo lùi lại một bước, hai mắt trợn trừng như muốn lồi ra khỏi tròng.
“Chuyện... chuyện này là sao...”
Tôi đóng nắp bật lửa cái rụp.
Ánh mắt sắc như dao găm ghim thẳng vào hai mẹ con đang cứng đờ như hóa đá.
“Mực tàng hình cảm ứng nhiệt phiên bản giới hạn của Đức, tôi đặc biệt mua tuần trước.”
“Chính vì dạo này trong nhà hay có loại chuột bọ rình rập, nên tôi đành cố ý để một bản thảo viết bằng loại mực này trên bàn làm việc làm mồi nhử.”
Tôi nhếch mép, ném mạnh cuốn sổ đã trắng xóa xuống bàn kính vỡ nát mọi hy vọng của bọn chúng.
“Ông nội bà 35 năm trước, cũng biết dùng mực tàng hình của năm 2026 cơ à?”
Gã con trai xăm trổ run rẩy, lập tức quay ngoắt sang nhìn mẹ mình bằng ánh mắt uất hận tột cùng, miệng lắp bắp.
“Mẹ... mẹ nói mẹ chép trộm được bản xịn rồi bán cho chú Cường mà?”
Vương Cường nghe thấy tên mình bị nhắc đến, mặt mày tái mét, vội vã lùi lại toan bỏ trốn nhưng bị vệ sĩ của tôi chặn đứng.
Tôi đứng bật dậy, cao giọng áp đảo toàn bộ sự hỗn loạn.
“Màn kịch này vẫn chưa kết thúc đâu.”
Tôi nhìn xoáy vào Trương Tú Lan, gằn từng chữ một, đập nát chút tôn nghiêm cuối cùng của bà ta.
“Bà tưởng thứ bà trộm từ bàn làm việc của tôi là công thức nước lẩu mới của Vân Đỉnh sao?”
“Sai rồi.”
“Đó là công thức thuốc diệt chuột sinh học mà viện nghiên cứu hóa chất nhờ tôi thẩm định.”
“Bây giờ thì bà và con trai bà, chuẩn bị giải thích với cảnh sát xem, tại sao lại có ý đồ bỏ thuốc chuột vào nồi lẩu của chuỗi nhà hàng đối thủ đi.”