CÚ CHẠM TỬ THẦN] 50 TRIỆU ĐÁNH ĐỔI BẰNG MẠNG SỐNG: "THỨ ĐÓ" ÉP SÁT LƯNG TÔI VÀ KHÔNG HỀ CÓ NHỊP TIM!
613 từ
Cánh cửa khép lại, âm thanh khóa chốt vang lên cái "cạch" khô khốc rồi chìm nghỉm vào không gian tĩnh lặng.
Chiếc đệm khổng lồ đột ngột lún xuống một mảng lớn ngay sát lưng tôi. Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, tôi vẫn suýt cắn phải lưỡi mình. "Thứ đó" rất nặng. Một luồng khí lạnh lẽo như bốc lên từ hầm đá trườn dọc theo sống lưng tôi. Không có tiếng thở dốc, không có hơi ấm quen thuộc của con người. Trong không khí chỉ quanh quẩn mùi gỗ tuyết tùng trộn lẫn với mùi rỉ sét ngai ngái nhàn nhạt.
Một bàn tay thò vào trong chăn. Nó chạm vào eo tôi.
Chúa ơi! Bàn tay ấy lạnh toát, cứng nhắc và to lớn dị thường. Những ngón tay vuốt ve dọc theo đường cong cơ thể, mang theo sự tò mò nhưng lại lạnh lẽo như vảy rắn trượt trên da thịt. Toàn thân tôi cứng đờ, những nốt sần nổi lên rần rần. Nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt lấy trái tim. Tôi muốn hét lên, muốn xé toạc chiếc bịt mắt lụa đen này để bỏ chạy khỏi căn biệt thự quỷ quái. Nhưng tờ séc 50 triệu và lời cảnh báo ám ảnh của chú quản gia như chiếc ghim sắt khâu chặt đôi môi tôi lại.
Tôi ép mình phải hít thở đều đặn. Hít vào. Thở ra. Vãn Vãn, mày là một cái gối ôm vô tri!
Đột nhiên, động tác vuốt ve của nó dừng lại. Khuôn mặt nó kề sát vào gáy tôi. Hơi lạnh phả vào lớp da mỏng manh khiến tôi rùng mình vô thức. Nó đang ngửi tôi. Tham lam, chậm rãi, như một dã thú đang thưởng thức mùi vị con mồi trước khi cắn đứt yết hầu. Nước mắt sinh lý vì hoảng loạn ứa ra, thấm ướt một mảng bịt mắt. Lồng ngực tôi đập điên cuồng, mạnh đến mức tôi sợ nó sẽ nghe thấy tiếng thình thịch ấy.
Và rồi, nó nhận ra. Nó biết tôi đang căng cứng.
Bàn tay lạnh lẽo kia đột ngột siết chặt lấy eo tôi, giật mạnh tôi áp sát vào một lồng ngực rộng lớn, cứng như đá tảng.
Khoảnh khắc lưng tôi dán chặt vào ngực nó, não bộ tôi gần như nổ tung.
Không có nhịp tim! Lồng ngực phía sau hoàn toàn tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng chết chóc đến rợn tóc gáy. Sát bên tai tôi, một giọng nói trầm đục, khàn khàn vang lên, mang theo âm điệu the thé ma quái xé rách màn đêm.
Dialogue "Nhịp tim của em đập nhanh quá... Em đang thức, đúng không?"
Da đầu tôi tê rần, máu trong huyết quản như đông cứng lại. Áp chế bản năng sinh tồn đang gào thét muốn vùng chạy, tôi dồn chút sức lực cuối cùng để diễn nốt vai kẻ say giấc. Tôi khẽ cựa quậy cơ thể, rầm rì một tiếng lẩm bẩm vô nghĩa trong cổ họng rồi xoay người, vùi mặt sâu vào chiếc gối mềm như một người đang mơ ngủ.
Sự im lặng đáng sợ kéo dài trong vài giây tưởng chừng như cả thế kỷ. Bàn tay đang siết chặt eo tôi từ từ lỏng ra. Nó nhẹ nhàng vuốt dọc mái tóc tôi, giọng nói lại vang lên, lần này mang theo sự thỏa mãn đầy quỷ dị.
Dialogue "Ngủ ngoan nhé, món đồ chơi bé nhỏ. Mở mắt ra... là sẽ bị ăn thịt đấy."
Tôi cắn nát môi dưới đến rỉ máu. Đêm nay, cơn ác mộng chỉ mới bắt đầu.