[VỰC THẲM DƯỚI GẦM GIƯỜNG] 6 GIỜ SÁNG LỘT BỊT MẮT, TÔI CHẾT LẶNG KHI PHÁT HIỆN BÍ MẬT ĐẪM MÁU CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐI TRƯỚC!
628 từ
Suốt quãng thời gian còn lại của đêm đen, "thứ đó" không cựa quậy thêm một lần nào nữa. Cánh tay cứng đờ lạnh lẽo của nó vắt ngang eo tôi, nặng trịch như một khối sắt nén xuống lồng ngực khiến mỗi nhịp thở của tôi đều là một cuộc chiến sinh tử. Tôi nằm bất động, cắn răng chịu đựng cái lạnh từ tử khí ngấm dần vào tận tủy xương, đếm từng giây từng phút trôi qua trong sự tra tấn tột độ của bóng tối. Trong đầu tôi chỉ lặp đi lặp lại một suy nghĩ duy nhất: Sống sót đến sáu giờ sáng.
Cuối cùng, tiếng chuông đồng hồ cổ từ hành lang xa xăm vang lên sáu tiếng trầm đục.
Ngay khoảnh khắc tiếng chuông đầu tiên cất lên, khối trọng lượng trên giường đột ngột biến mất. Không có tiếng bước chân lùi lại, không có tiếng mở cửa, nó tan vào không khí hệt như cách nó xuất hiện. Tôi nằm thoi thóp thêm năm phút nữa để chắc chắn rằng trong phòng chỉ còn lại nhịp thở dồn dập của chính mình, rồi mới dùng đôi tay run rẩy giật phăng chiếc bịt mắt lụa đen ra.
Ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh xuyên qua khe rèm cửa, soi rõ căn phòng ngủ rộng thênh thang mang phong cách châu Âu cổ điển. Không có ai cả. Sự an toàn giả tạo của ánh sáng ban ngày khiến đôi chân tôi mềm nhũn, tôi lết từ trên giường xuống, chỉ muốn vơ vội lấy túi xách và trốn khỏi cái địa ngục 50 triệu này ngay lập tức.
Thế nhưng, ngay khi cúi xuống nhặt chiếc giày rơi bên cạnh tủ đầu giường, ánh mắt tôi khựng lại.
Trên mặt sàn gỗ lim bóng loáng, có những vết xước sâu hoắm kéo dài từ mép giường chui thẳng vào bóng tối dưới gầm. Đó không phải vết xước do đồ vật tạo ra, mà là dấu móng tay cào đến rách nát, xen lẫn những vệt máu đã chuyển màu nâu đen. Một luồng khí lạnh buốt dọc sống lưng thôi thúc tôi bỏ chạy, nhưng đôi mắt tôi như bị thôi miên, từ từ quỳ xuống và cúi đầu nhìn vào khoảng không đen ngòm dưới gầm chiếc giường khổng lồ.
Tôi bịt chặt miệng để tiếng hét không thoát ra khỏi cổ họng.
Dưới đó không có quái vật, mà là một đống lộn xộn những chiếc bịt mắt lụa đen... giống hệt cái tôi vừa đeo. Nhưng kinh khủng hơn, tất cả chúng đều bị nhuộm đỏ thẫm bởi máu khô. Nằm rải rác giữa đống bịt mắt ấy là ba chiếc thẻ nhân viên dính đầy vệt máu. Dòng chữ trên thẻ mờ ảo nhưng tôi vẫn đọc được rõ ràng: "Người chăm sóc ban đêm".
Hóa ra tôi không phải là người đầu tiên. Mức lương 50 triệu không phải để mua giấc ngủ, mà là tiền mua mạng!
Ngay lúc tôi định chống tay đứng phắt dậy để lao ra khỏi phòng, một bàn tay lạnh toát, cứng ngắc đột ngột thò ra từ góc khuất sâu nhất dưới gầm giường, tóm chặt lấy cổ chân tôi với lực cắn của một chiếc gọng kìm.
Một khuôn mặt trắng bệch, không có tròng đen từ từ thò ra khỏi bóng tối, cái miệng nứt toác kéo dài đến tận mang tai nhếch lên một nụ cười rùng rợn. Giọng nói khàn đục the thé đêm qua lại vang lên, nhưng lần này là ngay sát mặt tôi, mang theo mùi thối rữa nồng nặc:
"Sáu giờ mười lăm phút rồi... Trò chơi kết thúc. Ai cho phép em... nhìn xuống đây?"