Ly hôn đi. Lên giường với cô nhạt nhẽo quá, tôi chẳng có chút cảm giác nào." Lục Bách Xuyên ném tờ đơn ly hôn lên bàn, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua bộ đồ ngủ kín cổng cao tường của tôi. Hắn ta đang vội vã muốn rước cô tình nhân bốc lửa bên ngoài vào nhà. Tôi không khóc lóc, cũng chẳng níu kéo. Cầm lấy cây bút, tôi ký xoẹt một đường dứt khoát rồi xách vali rời đi ngay trong đêm. Lục Bách Xuyên vĩnh viễn không biết, sự nhạt nhẽo của tôi chỉ là vì khối công việc khổng lồ tôi gánh vác để giữ cho cái công ty sắp phá sản của hắn thoi thóp. Bây giờ, tôi buông tay. Ba tiếng sau, tại căn penthouse tầng 88 của khách sạn Đế Vương, không khí ngột ngạt và nóng bỏng đến mức muốn thiêu rụi lý trí. Tôi bị ép sát vào tấm kính cường lực lạnh buốt, phía sau lưng là lồng ngực săn chắc, rực lửa của Cố Viễn Từ - vị Thái tử gia nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả thành phố, và cũng là "tử huyệt" mà Lục Bách Xuyên đang quỳ gối cầu xin rót vốn. Bàn tay thô ráp của Cố Viễn Từ luồn vào lớp váy lụa đỏ xẻ tà trễ nải mà tôi vừa thay, vuốt ve dọc theo đường cong rực rỡ. Hơi thở bạc hà nam tính phả nóng rực bên tai tôi, giọng anh khàn đục đầy dục vọng gầm gừ: "Lục Bách Xuyên bị mù sao? Một vưu vật bốc lửa thế này mà hắn dám chê nhạt nhẽo?". Tôi khẽ cong môi, vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động dâng lên một nụ hôn ướt át, cuồng nhiệt. Môi lưỡi quấn quýt, anh mạnh bạo cắn nhẹ lên vành môi tôi khiến tôi bật ra một tiếng rên rỉ kiều mị. Cố Viễn Từ gầm gừ trong cổ họng, trực tiếp bế bổng tôi ném xuống chiếc giường king-size, cơ thể cao lớn nam tính lập tức phủ lên, mang theo sự cuồng dã thiêu rụi mọi rào cản. Đêm đó, anh dùng hành động thực tế để chứng minh cho tôi thấy thế nào là sự hòa hợp đến điên dại, đập tan hoàn toàn cái mác "lỏng lẻo, vô vị" mà gã chồng cũ cặn bã áp đặt. Ba ngày sau, Lục Bách Xuyên điên cuồng chạy vạy khắp nơi khi các dự án bị rút vốn hàng loạt. Hắn dùng mọi mối quan hệ để xin được một cái hẹn với Cố tổng. Khi cánh cửa phòng VIP mở ra, Lục Bách Xuyên khúm núm bước vào, nhưng nụ cười nịnh bợ trên môi hắn lập tức đông cứng. Trên chiếc ghế sofa da thật, Cố Viễn Từ đang lười biếng ngồi tựa lưng, áo sơ mi mở bung ba chiếc cúc để lộ vòm ngực đầy những vết cào cắn đỏ chót. Và trên đùi anh, tôi đang ngồi vắt vẻo, chiếc váy lụa mỏng manh xộc xệch trượt xuống vai, đôi môi sưng đỏ ướt át còn vương lại dư vị của nụ hôn sâu vừa dứt. Cố Viễn Từ thản nhiên siết chặt vòng eo nhỏ nhắn của tôi, ánh mắt giễu cợt nhìn gã đàn ông đang hóa đá trước mặt: "Lục tổng đến trễ, làm phiền lúc tôi và bạn gái đang 'bận rộn' rồi." Lục Bách Xuyên run rẩy, hai mắt đỏ sòng sọc nhìn tôi, giọng lạc đi: "Vân Vãn... em... các người...". Tôi lười nhác tựa hẳn vào vòm ngực vững chãi của Cố Viễn Từ, khẽ đưa tay vuốt ve yết hầu của anh, rồi ném cho Lục Bách Xuyên một ánh nhìn thương hại tột cùng: "Sao nào Lục tổng? Không phải anh chê tôi lỏng lẻo, không có cảm giác sao? Thật ngại quá, Cố tổng lại vừa khen tôi... siết chặt đến mức khiến anh ấy muốn phát điên lên được." Mặt Lục Bách Xuyên trắng bệch như tờ giấy, đôi chân mềm nhũn quỳ sụp xuống mặt thảm. Hắn cuối cùng cũng nhận ra, bản thân vừa tự tay dâng viên kim cương vô giá cho kẻ thù, đổi lấy một dấu chấm hết thảm hại không đường lui.