TRẢ GIÁ TỘT CÙNG] BÍ MẬT ĐEN TỐI CỦA THÁI TỬ GIA: KẺ BỊ BỎ RƠI TRỞ THÀNH BÀ CHỦ, TRA NAM VÀ "TRÀ XANH" DẮT TAY NHAU XUỐNG ĐỊA NGỤC
800 từ
Lục Bách Xuyên quỳ rạp trên tấm thảm Ba Tư đắt giá, cả cơ thể run lên bần bật. Cảnh tượng người vợ cũ luôn ăn mặc kín đáo, quê mùa của mình nay lại kiều diễm, lả lơi trong vòng tay của người đàn ông quyền lực nhất thành phố khiến não bộ hắn hoàn toàn đình trệ.
"Viễn Từ... Cố tổng... ngài đang đùa phải không? Cô ta chỉ là một người đàn bà tẻ nhạt bị tôi vứt bỏ..." Lục Bách Xuyên lắp bắp, cố vớt vát chút tự tôn cuối cùng bằng giọng điệu run rẩy.
"Bốp!"
Một xấp tài liệu ném thẳng vào mặt Lục Bách Xuyên, cắt ngang lời hắn. Cố Viễn Từ híp đôi mắt phượng hẹp dài, khí tràng tàn nhẫn và áp bức tỏa ra khiến căn phòng rộng lớn bỗng chốc ngột ngạt đến nghẹt thở.
"Tẻ nhạt? Kẻ tẻ nhạt và ngu dốt duy nhất ở đây là anh." Giọng Cố Viễn Từ lạnh như băng, từng chữ buông ra như những lưỡi dao găm thẳng vào tim kẻ đối diện. "Anh tưởng công ty của anh tự nhiên bị đứt chuỗi vốn, các đối tác đồng loạt quay lưng chỉ trong một đêm sao?"
Lục Bách Xuyên trừng lớn mắt, máu toàn thân như đông cứng: "Là... là ngài làm?"
Đúng lúc này, cánh cửa phòng VIP xộc xệch mở ra. Cô ả tình nhân bốc lửa Lâm Sơ Tuyết chạy ào vào, nước mắt giàn giụa ngã nhào bên cạnh Lục Bách Xuyên: "Bách Xuyên! Ngân hàng đến niêm phong biệt thự rồi! Chúng ta mất hết rồi... Ơ? Vân Vãn?"
Lâm Sơ Tuyết ngước lên, sững sờ khi nhìn thấy tôi đang lười nhác dựa vào vòm ngực vững chãi của Cố Viễn Từ. Sự ghen tị điên cuồng lóe lên trong mắt ả. Không màng hoàn cảnh, ả chỉ thẳng tay vào mặt tôi, chói tai gào lên:
"Hóa ra là mày! Mày lén lút leo lên giường Cố tổng từ lâu rồi đúng không? Đồ đàn bà lăng loàn, chưa ly hôn đã cắm sừng chồng, mày cấu kết với nhân tình để phá nát Lục gia!"
"Choang!"
Chiếc gạt tàn bằng pha lê nguyên khối bay thẳng tới, vỡ nát ngay sát gót giày của Lâm Sơ Tuyết. Mảnh vỡ xẹt qua làm bắp chân ả rỉ máu. Ả hét lên thất thanh, ôm chân co rúm lại, mặt cắt không còn một giọt máu.
Tôi khẽ cười, nâng ly vang đỏ trên bàn lên nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn chúng như nhìn hai con kiến hôi:
"Lâm Sơ Tuyết, nói chuyện cho cẩn thận. Lúc tôi còn ở Lục gia, mỗi bản hợp đồng, mỗi dự án đều là do tôi thức trắng đêm giành giật về. Anh ta có được cái mác 'Lục tổng' hào nhoáng cũng là nhờ mồ hôi nước mắt của tôi. Các người mở miệng ra là chê bai tôi nhạt nhẽo, vô vị... Vậy thì tôi đành rút lại lớp vỏ bọc bảo vệ đó thôi. Lục thị sụp đổ, là do hai người tự chuốc lấy."
Cố Viễn Từ vòng tay siết chặt eo tôi, bá đạo đặt cằm lên vai tôi, tuyên bố rành rọt từng chữ như một bản án tử hình:
"Mở to mắt chó của các người ra mà nhìn. Kế hoạch đánh sập Lục thị là do đích thân tôi sắp đặt. Mười năm trước tôi vô tình để lạc mất cô ấy, mười năm sau, chỉ có cách đập nát cái lồng giam rách nát của anh, tôi mới có thể khiến anh ngu ngốc tự tay dâng người phụ nữ của tôi về lại bên tôi."
Lục Bách Xuyên ngã ngửa ra sau, hai mắt vô hồn. Hóa ra, ngay từ đầu hắn chỉ là một con cờ thảm hại trong vở kịch của vị Thái tử gia này. Viên kim cương hắn vứt bỏ lại là chấp niệm điên cuồng cả đời của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực!
"Lôi bọn chúng ra ngoài. Từ nay ở đất Bắc Kinh này, kẻ nào dám đưa cho Lục Bách Xuyên một miếng cơm, chính là đối đầu với Cố Viễn Từ tôi."
Hai tên vệ sĩ to con lập tức xuất hiện, lôi xềnh xệch đôi cẩu nam nữ đang gào khóc, van xin thảm thiết ra khỏi phòng.
Cánh cửa đóng lại, cản đứt mọi âm thanh dơ bẩn. Cố Viễn Từ vứt bỏ dáng vẻ cao lãnh, xoay người tôi lại, ánh mắt rực lửa dán chặt vào đôi môi tôi, giọng nói lập tức trở nên khàn đục đầy nguy hiểm:
"Xử lý xong rác rưởi rồi. Bây giờ, Cố phu nhân định thưởng cho người chồng tương lai này thế nào đây?"