[SỰ THẬT TÀN KHỐC] TRA NAM HÓA ĐIÊN KHI PHÁT HIỆN BỊ "TRÀ XANH" ĐỔ VỎ, CÙNG LÚC CHỨNG KIẾN VỢ CŨ LÊN NGÔI MẪU NGHI TÀI PHIỆT!
1,055 từ
Cánh cửa gỗ lim đóng sầm lại, cách ly hoàn toàn với thế giới ồn ào dơ bẩn bên ngoài.
Cố Viễn Từ không để tôi kịp trả lời, vòng tay rắn chắc đã bế bổng tôi đặt lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ nguyên khối. Anh chen vào giữa hai chân tôi, đôi mắt phượng rực lên ngọn lửa chiếm hữu cuồng loạn đã bị đè nén suốt mười năm ròng rã.
"Vân Vãn, mười năm chờ đợi, em nghĩ một nụ hôn là có thể xoa dịu được con thú dữ trong anh sao?"
Giọng anh khàn đặc, những ngón tay thon dài mang theo hơi nóng rực lửa vuốt dọc từ xương quai xanh xuống vòng eo đang run rẩy của tôi. Không chần chừ thêm một giây nào, anh cúi xuống, tước đoạt lấy hơi thở của tôi bằng một nụ hôn sâu hoắm, điên cuồng và mang tính xâm lược tuyệt đối. Chiếc váy lụa mỏng manh tuột khỏi vai, rơi lả tả xuống sàn.
Đêm đó, trên tầng 88 của tòa tháp Đế Vương, Cố Viễn Từ đã dùng sự dịu dàng và cuồng dã đan xen để bù đắp lại những tháng ngày thanh xuân tẻ nhạt của tôi. Anh nâng niu tôi như một món bảo vật vô giá, ép tôi phải gọi tên anh trong những tiếng nức nở kiều mị, hoàn toàn xóa sạch tàn dư của cuộc hôn nhân địa ngục kia.
Cùng lúc đó, dưới cơn mưa tầm tã bên ngoài khách sạn.
Lục Bách Xuyên và Lâm Sơ Tuyết bị vệ sĩ ném thẳng xuống vũng bùn lầy. Cả người ướt sũng, thảm hại như hai con chuột cống. Lục Bách Xuyên đấm mạnh tay xuống đất, gào lên uất hận. Hắn đã mất tất cả: công ty, biệt thự, xe hơi, và cả người vợ tài giỏi từng là cánh tay phải đắc lực của mình.
"Bách Xuyên... anh đừng kích động, cẩn thận ảnh hưởng đến con chúng ta..." Lâm Sơ Tuyết run rẩy ôm lấy cánh tay hắn, cố diễn nét bạch liên hoa yếu đuối.
Nhắc đến đứa con, đôi mắt Lục Bách Xuyên lóe lên một tia hy vọng mỏng manh. Phải rồi, ít nhất hắn vẫn còn người phụ nữ yêu hắn say đắm và một đứa con nối dõi!
Đúng lúc này, điện thoại trong túi Lục Bách Xuyên đổ chuông. Là số của viện trưởng bệnh viện tư nhân nơi hắn vừa đi khám tổng quát tuần trước.
"Lục tổng, kết quả sinh thiết của ngài đã có. Chúng tôi rất tiếc phải thông báo... ngài bị hội chứng Klinefelter bẩm sinh (rối loạn nhiễm sắc thể). Tinh hoàn teo nhỏ, hoàn toàn không có khả năng sinh sản."
Đoàng!
Một tiếng sét đánh xé toạc bầu trời, cũng đánh nát luôn chút lý trí cuối cùng của Lục Bách Xuyên. Điện thoại rơi tõm xuống vũng nước. Hắn cứng đờ người, từ từ quay đầu nhìn chằm chằm vào phần bụng đang hơi nhô lên của Lâm Sơ Tuyết.
"Không có khả năng sinh sản..." Hắn lẩm bẩm như kẻ mộng du, rồi đột ngột lao tới, bóp chặt lấy cổ Lâm Sơ Tuyết, gân xanh trên trán nổi lên dữ tợn. "Con điếm này! Bác sĩ nói tao bị vô sinh bẩm sinh! Vậy cái thai trong bụng mày là của thằng cặn bã nào?!"
Lâm Sơ Tuyết trợn trắng mắt, giãy giụa kịch liệt. Sự thật bị bóc trần khiến ả hoảng loạn tột độ. Chiếc "bụng bầu" bằng silicon độn dưới lớp váy lụa trong lúc giằng co đã tuột ra, rơi bịch xuống bùn.
"Bụng giả? Mày dùng cái bụng giả này để lừa tao ly hôn với Vân Vãn?!"
Lục Bách Xuyên gầm lên thê lương. Hóa ra ả tình nhân này chỉ nhắm vào khối tài sản của hắn, cố tình giả có thai để ép hắn đuổi Vân Vãn đi. Nhưng ả không ngờ, Vân Vãn vừa rời đi, Lục thị cũng sụp đổ! Hắn vì một cái thai giả bằng silicon, vì một con đàn bà đê tiện mà tự tay dâng viên kim cương vô giá duy nhất của đời mình cho Cố Viễn Từ!
Hai kẻ bẩn thỉu lao vào cắn xé, cấu xé nhau điên cuồng dưới mưa, mặc cho người đi đường chỉ trỏ cười chê.
Một tháng sau.
Trang nhất của tất cả các tờ báo tài chính và giải trí đều bị phủ kín bởi một tin tức chấn động: Hôn lễ thế kỷ của Cố Viễn Từ và Vân Vãn.
Tại quảng trường lớn nhất trung tâm thành phố, màn hình LED khổng lồ đang phát sóng trực tiếp cảnh chiếc trực thăng rải hàng triệu cánh hồng nhung xuống lễ đường. Cố Viễn Từ mặc vest trắng được cắt may thủ công, ánh mắt thâm tình và sủng nịnh quỳ một chân, đeo vào tay tôi chiếc nhẫn kim cương hồng đắt giá nhất thế giới.
Dưới góc khuất của quảng trường, bên cạnh một đống rác bốc mùi.
Lục Bách Xuyên — với bộ dạng rách rưới, chân đi tập tễnh do bị chủ nợ đánh gãy — đang run rẩy nhặt một mẩu bánh mì thừa. Hắn ngước đôi mắt đục ngầu lên nhìn màn hình LED.
Người phụ nữ xinh đẹp, rực rỡ và quyền lực đang mỉm cười rạng rỡ kia... từng là của hắn. Nàng từng nấu canh giải rượu cho hắn, từng thức thâu đêm làm báo cáo cho hắn. Vậy mà hắn lại chê nàng nhạt nhẽo!
"Vân Vãn... Vãn Vãn của anh..." Lục Bách Xuyên vươn bàn tay cáu bẩn về phía màn hình, nước mắt hòa lẫn nước mũi tèm lem. Hắn khạc ra một búng máu tươi, trái tim quặn thắt đến mức không thể thở nổi. Cơn đau đớn, hối hận tột cùng gặm nhấm tâm can, biến phần đời còn lại của hắn thành một chuỗi ngày sống không bằng chết dưới đáy xã hội.
Trong khi đó, trên đỉnh cao danh vọng, tôi khoác tay Cố Viễn Từ, nhẹ nhàng đón nhận nụ hôn nồng cháy của anh trước sự chứng kiến và ngưỡng mộ của cả thế giới. Bầu trời Bắc Kinh hôm ấy rực rỡ và quang đãng lạ thường.