Tôi đã trọng sinh rồi.
Sống lại vào thời điểm 15 năm trước, cũng chính là ngày tôi đi tìm con gái ở trại trẻ mồ côi.
Con gái tôi đã đi lạc tròn 3 năm.
Tôi đã chạy đi tìm ở hầu hết các viện phúc lợi trong thành phố.
Cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý là nếu không tìm thấy thì sẽ đi đến các viện phúc lợi ở những thành phố lân cận để tìm.
Kiếp này, dù có chết, tôi cũng muốn chết trên đường đi tìm con gái.
Nhưng vào ngày này của kiếp trước, tôi đã tìm thấy “con gái” của mình.
Tuổi tác, quần áo, còn có vết sẹo sau tai của nó đều giống hệt con gái tôi, hơn nữa ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy tôi, nó đã ôm chân tôi gọi “mẹ”.
Khoảnh khắc đó tôi chỉ cảm thấy ông trời cũng đau lòng cho cảnh ngộ của tôi nên đã trả con gái lại cho tôi.
Nhưng kết quả, nó là đồ giả, không chỉ là đồ giả mà nó còn nhốt con gái ruột của tôi dưới tầng hầm cho đến chết.
Đời này, tôi tuyệt đối phải tìm được con gái ruột, phải để con bé trở thành cô gái hạnh phúc nhất trên đời.
Đồng thời, cái loại súc sinh kia cũng phải chết.
Giống hệt như kiếp trước.
Tôi vừa bước chân vào viện phúc lợi, một bé gái buộc tóc hai chùm hào hứng chạy đến trước mặt tôi.
Dáng vẻ rụt rè, giọng nói nghẹn ngào gọi:
“Mẹ, mẹ ơi!”
“Con là con gái An An của mẹ đây, Phùng An An, hu hu hu, mẹ ơi cuối cùng mẹ cũng tìm được con rồi.”
“Mẹ ơi con đợi mẹ lâu lắm rồi, con cứ tưởng cả đời này sẽ không bao giờ được gặp mẹ nữa, con nhớ mẹ lắm.”
Nói xong, nó ôm chầm lấy tôi khóc nức nở.
Khóc vô cùng chân thành, vừa đau lòng vừa tủi thân.
Kiếp trước tôi bị lầm tưởng nó là con gái ruột, tất cả đều dựa vào diễn xuất điêu luyện này của nó, và quả thực nó cũng đã bỏ ra không ít công sức.
Nó cố tình rạch một vết sẹo hình trăng khuyết sau tai phải, còn học thuộc lòng tất cả thông tin về con gái tôi, thậm chí bắt chước cả hành vi và sở thích của con bé.
Móng tay tôi bấm chặt vào lòng bàn tay, cố nén xúc động muốn trực tiếp bóp chết nó.
Bây giờ mà giết nó thì tôi sẽ không có cách nào chăm sóc con gái được.
Phải nhịn thêm chút nữa.
Đợi sau khi đón con gái bình an về nhà, tôi sẽ khiến nó sống không bằng chết.
Tôi đẩy mạnh nó ra, vẻ mặt đầy ghét bỏ nói:
“Mày là ai hả? Sao gặp ai cũng gọi là mẹ thế?”
“Con gái tao không thể nào xấu xí như mày, càng không thể bẩn thỉu thế này, tránh xa tao ra một chút, tao sắp nôn rồi đây này.”
“Tao thấy mày là thấy tao có tiền nên cố ý ăn vạ, trẻ con bây giờ đúng là lắm tâm cơ thật đấy.”