Giọng tôi rất lớn.
Tất cả mọi người đều nhìn sang.
Hôm nay là cuối tuần, phụ huynh đến nhận nuôi khá đông, nhưng người nhận nuôi đều rất để ý đến phẩm hạnh của đứa trẻ.
Nghe tôi nói vậy, ánh mắt mọi người nhìn nó đều trở nên phức tạp và khinh miệt.
Mặt nó đỏ bừng lên như gan heo.
Trẻ con bình thường bị sỉ nhục trước đám đông như vậy đều sẽ khóc lóc chạy đi.
Nhưng sắc mặt nó chỉ khó coi trong 3 giây, sau đó lập tức khôi phục lại vẻ đáng thương nói:
“Mẹ, con thật sự là con gái ruột của mẹ mà.”
“Năm 6 tuổi con đi chơi công viên với mẹ, bị dòng người chen lấn lạc mất, sau đó có kẻ buôn người bán con đi, cuối cùng là chú cảnh sát cứu con ra, con đã đợi mẹ ở đây suốt 6 năm rồi.”
“Hu hu hu, mẹ ơi con thật sự không phải kẻ lừa đảo, mẹ nhìn xem sau tai con còn có vết sẹo hình mặt trăng, là lúc 3 tuổi mẹ không cẩn thận làm con bị thương, mẹ quên rồi sao?”
Nói rồi, nước mắt lại lã chã rơi xuống.
Thảo nào kiếp trước tôi bị nó lừa suốt mười mấy năm, diễn xuất này quả thực vô cùng điêu luyện.
Tôi trực tiếp chối bay chối biến:
“Vết sẹo hình mặt trăng gì chứ? Tao yêu thương con gái tao như vậy làm sao có thể để nó bị thương được.”
“Nhưng tao nhớ ngực con gái tao có một vết sẹo do mèo cào, tao vừa nhìn rồi, ngực mày không có.”
“Mày chính là cố ý giả mạo con gái tao, rốt cuộc mày muốn làm gì?”
Dưới sự dồn ép của tôi.
Trong mắt nó lóe lên một tia oán độc.
Nó cúi đầu lẩm bẩm một mình:
“Mẹ kiếp, sớm biết thế tao đã lột sạch đồ nó ra xem rồi...”
Tay tôi nắm chặt thành nắm đấm.
Cố nén nỗi căm hận ngút trời, bây giờ vẫn chưa phải lúc báo thù.
Chỉ lát sau, nó lại ngẩng đầu lên, đáng thương nhìn tôi nói:
“Mẹ, vết sẹo mèo cào con cũng có, ở ngay trên ngực.”
“Sau đó con được chú cảnh sát tốt bụng bôi thuốc, vết thương đã lành rồi, hu hu hu, sớm biết thế con đã không để chú cảnh sát bôi thuốc cho con.”
Nói rồi lại đưa tay muốn ôm lấy tôi.
Thật giống như miếng cao da chó.
Tôi không thể nhịn được nữa, đưa tay đẩy nó ra.
Vì dùng sức quá mạnh nên tôi đẩy nó ngã sóng soài xuống đất.
Tôi lạnh lùng quát lớn:
“Con gái ruột của mình mà tao còn không nhận ra sao?”
“Tao thấy mày chính là thấy tao có tiền nên muốn mạo danh con gái tao, đúng là vừa hư vinh vừa hám lợi, khiến người ta buồn nôn.”
“Mày mà còn mặt dày mày dạn nữa thì đừng trách tao không khách khí với mày.”
Nó lồm cồm bò dậy từ dưới đất.
Trong mắt lóe lên vẻ không cam lòng và oán độc nồng đậm.
Nhưng cũng biết sự lợi hại và máu lạnh của tôi, không dám tiếp tục quấy rầy tôi nữa.
Nó xoay người chen vào trong đám đông.
Còn tôi giả vờ không quan tâm nhìn ngó xung quanh tìm đứa trẻ hợp mắt, thực tế khóe mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bóng lưng của nó.
Nó là kẻ tâm địa độc ác, mới mười hai mười ba tuổi đã dám nhốt con gái tôi lại, bỏ đói đến chết.
Tôi bắt buộc phải cẩn thận, không thể để nó phát hiện.
Tôi tuyệt đối không để con gái rơi vào hoàn cảnh như kiếp trước nữa.