Mà số lần Lục Dần vào Đông Cung càng ngày càng nhiều.
Hoàng huynh ngoài mặt tin tưởng hắn có thừa, sau lưng đã sớm phái người mình tin tưởng đến Lục gia quân nằm vùng.
Người của ta và người của Đông Cung, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của hắn và Thục phi.
Trong thời gian này, ta lợi dụng thủ đoạn của mình, ở kinh đô Đại Ngụy mua sắm không ít sản nghiệp, hơn nữa từng bước từng bước tàm thực hơn nửa sản nghiệp Lục phủ, Lục Dần cả ngày bận rộn tiến cung, tự nhiên không rảnh lo lắng chuyện trong phủ.
Trước kia ta thương hại Lục phủ, trải đường mưu tính cho bọn họ, đến cuối cùng Lục phủ tuy chưa đến mức giàu nứt đố đổ vách, cũng có thể xếp hạng ở Đại Ngụy.
Hiện giờ ngẫm lại, còn không bằng thay hoàng gia ta trù tính nhiều hơn, bạc như biển vào quốc khố, vẫn tốt hơn là tặng không cho những kẻ bao cỏ kia.
Ngoài ra, ta đổi toàn bộ lính gác cửa cung thành người của ta và Đông Cung, cũng điều tra rõ ràng lai lịch của tất cả mọi người trong Thái y viện.
Kiếp trước, Thục phi giả chết, có thể qua mặt tất cả mọi người trong hoàng thất, không thể thiếu sự trợ giúp của Thái y viện.
Lần này, ta muốn bọn họ rơi vào tay ta, sống không bằng chết.
Quả nhiên, Lục Dần nói với phụ hoàng: "Nếu có thể bảo vệ giang sơn Đại Ngụy sau này yên ổn, thì phải san bằng bộ lạc Bắc Cảnh kia, hắn nguyện làm tốt thí trước ngựa, thay phụ hoàng và Thái tử ca ca lấy đầu của thủ lĩnh Bắc Cảnh."
Lần này, phụ hoàng và hoàng huynh, đối với Lục Dần vốn đã có kiêng kị.
Nghe thấy lời này của hắn thốt ra, chỉ nhìn nhau một cái: "Ái khanh đã có lòng này, vậy thì như lời ái khanh nói."
Ta ngồi ngay ngắn ở ngự thư phòng, răng hàm đều muốn cắn nát.
Kiếp này, hắn quả nhiên vẫn như trước kia.
Kiếp trước, hắn giả chết, vứt bỏ cả Lục gia quân ở thảo nguyên, cùng người yêu của hắn song túc song thê, quy ẩn điền viên, lại hoàn toàn không màng tính mạng của các tướng sĩ còn lại.
Man tộc Bắc Cảnh giết đỏ mắt, mười vạn Lục gia quân bỏ mạng nơi suối vàng, toàn bộ biên cảnh Đại Ngụy không còn ngày nào yên bình, bao nhiêu bá tánh lưu ly thất sở, đến cuối cùng vậy mà đều là vì tình yêu của Lục Dần và Lương Vũ làm nền.
Máu nhuộm giang sơn, bọn họ dựa vào cái gì có thể quy ẩn điền viên?