Ta sai người mua chuộc gã sai vặt Lương phủ, ở viện tiểu nương Thục phi ở, phóng một mồi lửa.
Tiểu nương bị ta sai người điều đi, không bị lửa lớn làm bị thương, chỉ là căn nhà kia đều bị thiêu rụi, tin tức này truyền đến tai Thục phi.
Nàng ta quả nhiên giống như bị mồi câu mê hoặc, một ngụm cắn câu ta thiết lập vì nàng ta.
Nàng ta trước kia thường xuyên cáo bệnh không chịu thị tẩm, xem ra là muốn giữ gìn tấm thân trong trắng vì Lục Dần, nhưng hiện giờ nàng ta không đợi được nữa, so với người yêu thời niên thiếu khoác lác, nàng ta chọn sớm ngày nương tựa vào một người đàn ông quyền thế ngập trời, như vậy nàng ta mới có thể bảo vệ người nàng ta muốn bảo vệ.
Ngày nàng ta thị tẩm, ta để Thái tử ca ca triệu Lục Dần vào cung nói chuyện phiếm, cũng đặc biệt đưa lệnh bài, lệnh hắn hôm nay có thể ngủ lại ở Đông Cung.
Ta cố ý để tỳ nữ thì thầm dưới mái hiên gần Đông Cung.
"Thục phi nương nương nhập cung những ngày này, hôm nay mới là lần đầu tiên thị tẩm."
"Bệ hạ vẫn luôn chuộng yêu Hoàng hậu nương nương, trong cung này bao nhiêu năm đều không có phi tử khác, hiện giờ Lương phủ đưa nàng ta vào cung, nhất định là có bản lĩnh."
Lục Dần tức giận, lại bị giữ ở trong Đông Cung.
Thần sắc hắn càng lúc càng đen, Thái tử ca ca thấy thế chỉ nói mình buồn ngủ muốn đi ngủ sớm.
Người của ta và người của Thái tử đã sớm ở gần điện Thành Thiên, chỉ thấy Lục Dần đứng ở đường kẹp tường cung cạnh cung Thành Thiên, tận mắt nhìn Thục phi đi vào điện Thành Thiên.
Ta và Thái tử cứ đứng cách đó không xa lạnh lùng nhìn.
Người đàn ông đặt tình ái lên hàng đầu trong lòng như thế này, khó đảm đương trọng trách.
Thái tử ca ca nói: "Lục Dần tận mắt nhìn thấy Thục phi thị tẩm, muội đoán bước tiếp theo của hắn là gì?"
Ta cười lạnh: "Phụ hoàng hôm nay ngủ ở cung mẫu hậu, điện Thành Thiên phụ hoàng căn bản sẽ không đặt chân đến, nhà của tiểu nương Lương phủ bị thiêu rụi sạch sẽ, Thục phi muốn bảo vệ tiểu nương, tự nhiên cũng phải liều mạng trèo lên cao, nàng ta thật không dễ dàng thị tẩm lại chịu nỗi nhục nhã lớn như vậy, người đàn ông coi nàng ta như bảo bối trong tim, hiện giờ đang ở ngoài điện Thành Thiên, bất luận nàng ta thị tẩm hay không, cái gai trong lòng bọn họ đã được gieo xuống, hạt giống nghi ngờ mọc rễ, chim liền cánh cũng sẽ hóa thành si nam oán nữ, bọn họ cả ngày nói chuyện yêu đương dưới mi mắt chúng ta, chỉ coi con cái hoàng gia chúng ta là kẻ ngốc. Về phần Lục Dần, hữu dũng vô mưu, một kẻ bao cỏ, hắn không chống đỡ nổi hoàng quyền cuồn cuộn, liền chỉ có thể thông qua cách khác đạt được mục đích thôi."
Mãi đến bình minh, Lục Dần mới lén lút trở về Đông Cung, mắt hắn sưng đỏ, từ biệt hoàng huynh, liền xuất cung đi.
Người trong cung ai cũng biết, phụ hoàng ngủ ở cung Triều Phượng của mẫu hậu, suốt đêm chưa đi điện Thành Thiên, đây coi như là đánh vào mặt Thục phi.