Ngày cơ thể tôi cứng đờ dưới lớp tuyết lạnh lẽo, hai đứa con do chính tôi mang nặng đẻ đau đang bận ríu rít gọi người phụ nữ khác là mẹ.
---
Suốt mười lăm năm làm dâu nhà họ Phó, tôi sống không bằng một con chó.
Năm đó, vì gia tộc họ Phó gặp biến cố, Phó Cảnh Thâm bị kẻ thù hãm hại gài bẫy lên giường cùng tôi. Để dập tắt dư luận, anh ta buộc phải cưới tôi thay vì người con gái anh ta yêu nhất – Tống Mạn. Từ ngày bước chân vào cửa, tôi trở thành tội nhân trong mắt anh ta.
Tôi hiến một quả thận để cứu mẹ anh ta. Tôi thức trắng đêm ròng rã lo liệu sổ sách khi công ty khủng hoảng. Tôi sinh hạ cho anh ta một cặp sinh đôi dẫu bản thân suýt chết trên bàn mổ. Nhưng đổi lại, thứ tôi nhận được chỉ là ánh mắt ghê tởm của Phó Cảnh Thâm và sự hắt hủi của chính hai đứa con ruột.
Trong mắt cặp sinh đôi Phó Trì và Phó Nhan, tôi là người đàn bà mưu mô, hèn hạ. Còn Tống Mạn – kẻ thỉnh thoảng mang đến cho chúng vài món đồ chơi xa xỉ – mới là nữ thần, là người mẹ lý tưởng mà chúng khao khát.
Kiếp trước, vào đúng ngày sinh nhật 10 tuổi của hai đứa trẻ, Tống Mạn trở về. Phó Trì và Phó Nhan đã tự tay bỏ bột đậu phộng – thứ mà chúng dị ứng nặng – vào chiếc bánh kem tôi tự tay làm, sau đó vu oan rằng tôi muốn giết chúng để trả thù việc Phó Cảnh Thâm lạnh nhạt.
Phó Cảnh Thâm điên cuồng tát tôi đến rách môi, ném tôi ra ngoài ban công giữa đêm bão tuyết âm 10 độ và khóa chặt cửa. Tống Mạn đứng bên trong lò sưởi, ôm hai đứa trẻ bình an vô sự mỉm cười đắc thắng nhìn tôi chết cóng trong tuyệt vọng.
Nhưng ông trời có mắt. Nhắm mắt lại, tôi quay về đúng ngày sinh nhật nghiệt ngã năm đó.
"Mẹ, mẹ lấy cho con miếng bánh kem đó đi."
Giọng nói non nớt của Phó Trì vang lên kéo tôi về thực tại. Trước mặt tôi là chiếc bánh kem dâu tây tôi vừa làm xong, và bên cạnh là hũ bột đậu phộng đã bị vơi đi một nửa.
Tôi rũ mắt nhìn đứa con trai 10 tuổi đang giấu túi zip nhỏ chứa bột đậu phộng xót lại trong túi áo. Kiếp trước, tôi đã vội vàng cắt bánh cho chúng bằng tất cả tình yêu thương. Lần này, tôi chỉ lạnh nhạt lùi lại một bước.
"Tự đi mà lấy. Tao không rảnh."
Phó Trì sững người. Phó Nhan đứng cạnh cũng trố mắt nhìn tôi. Từ trước đến nay, chỉ cần chúng nhíu mày, tôi đã lo sốt vó. Thái độ dửng dưng này khiến chúng luống cuống.
"Bà làm mẹ kiểu gì vậy? Có cắt miếng bánh cũng lười!" Phó Nhan chống nạnh, lớn tiếng quát tháo hệt như cái cách Phó Cảnh Thâm vẫn mắng tôi.
Tôi nhếch mép cười nhạt, tháo chiếc tạp dề vứt thẳng xuống sàn nhà: "Phải, tao là một người mẹ tồi. Thế nên từ hôm nay, tao không làm mẹ chúng mày nữa."
Nói xong, tôi bước thẳng lên lầu, thu dọn hành lý. Dưới nhà, tôi nghe rõ tiếng sột soạt. Phó Trì lén rắc toàn bộ số bột đậu phộng còn lại vào chiếc bánh, thì thầm với em gái: "Bà ta không cắt cũng chẳng sao, mình tự ăn! Dì Tống Mạn bảo chỉ cần chúng ta nổi mẩn đỏ, bố sẽ tống cổ bà ta ra khỏi nhà ngay trong đêm nay!"
Phó Nhan khúc khích: "Đúng rồi, thuốc giải dì Tống cho anh giữ kỹ chưa? Lát nữa ngứa một chút thôi là có dì Tống đến đón chúng ta rồi!"
Tôi đứng trên cầu thang, ánh mắt lạnh lẽo nhìn màn kịch ngu xuẩn của hai đứa trẻ. Bật ứng dụng camera ẩn trên điện thoại, tôi lưu lại toàn bộ đoạn âm thanh và hình ảnh sắc nét.
Các người thích diễn? Vậy để tôi dựng cho một sân khấu thật lớn.
Ba mươi phút sau, tiếng thét chói tai của người giúp việc vang vọng khắp biệt thự.
Khi tôi xách vali bước xuống, Phó Cảnh Thâm vừa vặn đẩy cửa xông vào. Phía sau anh ta là Tống Mạn với gương mặt lo lắng giả tạo.
Trên thảm phòng khách, Phó Trì và Phó Nhan đang lăn lộn gào khóc, toàn thân nổi mẩn đỏ tía, hơi thở bắt đầu dồn dập, nghẹn ứ.
"Chuyện gì thế này?!" Phó Cảnh Thâm gầm lên, lao tới ôm lấy hai đứa trẻ.
Phó Trì khó nhọc chỉ tay về phía tôi, diễn tròn vai nạn nhân: "Bố ơi... là mẹ... mẹ ép tụi con ăn bánh có đậu phộng... Mẹ nói... mẹ muốn giết tụi con để trả thù bố..."
Ánh mắt Phó Cảnh Thâm hằn lên những tia máu đỏ sòng sọc. Anh ta đặt đứa trẻ xuống, bước nhanh về phía tôi, vung tay định giáng xuống một cái tát trời giáng.
*Chát!*
Nhưng lần này, người ăn tát không phải là tôi.
Tôi né người với tốc độ cực nhanh, cầm chiếc gạt tàn bằng pha lê trên bàn đập thẳng vào mu bàn tay anh ta. Tiếng xương rạn vang lên giòn giã. Phó Cảnh Thâm ôm tay lùi lại, khiếp đảm nhìn tôi như nhìn một con quái vật.
"Hạ Tuyết! Cô điên rồi sao? Cô muốn giết con, giờ còn muốn đánh cả tôi?"
"Mở to đôi mắt chó của anh ra mà nhìn cho kỹ!" Tôi ném xấp tài liệu cùng chiếc máy tính bảng thẳng vào mặt Phó Cảnh Thâm.
Trên màn hình đang phát lại đoạn video độ nét cao: Cảnh Phó Trì tự tay rắc đậu phộng, cảnh hai đứa trẻ bàn mưu cùng Tống Mạn, và đặc biệt nhất... là cảnh Tống Mạn đưa cho chúng lọ "thuốc giải".
Gương mặt Tống Mạn nháy mắt trắng bệch, đôi chân run lẩy bẩy: "Không... không phải... Cảnh Thâm, anh nghe em giải thích..."
Tôi lạnh lùng cắt ngang: "Đừng vội giải thích. Nhìn xem lọ thuốc cô đưa cho chúng là cái gì đi."
Trên sàn nhà, Phó Trì run rẩy lôi từ trong túi ra một lọ thuốc nhỏ, dốc thẳng vào miệng. Nhưng một phút... hai phút trôi qua... cơn khó thở không hề giảm bớt mà càng lúc càng nghiêm trọng. Khắp người thằng bé tím tái, bọt mép bắt đầu trào ra.
Tôi cười khẩy, âm thanh sắc lạnh vang lên giữa căn phòng đang hỗn loạn: "Tống Mạn à Tống Mạn, cô muốn dùng khổ nhục kế để mượn đao giết người, nhưng lại ngu dốt đến mức mua nhầm thuốc vitamin C thay vì thuốc kháng Histamin dị ứng? Hay là... cô thực sự muốn hai đứa con thừa kế nhà họ Phó chết đi, để sau này cô danh chính ngôn thuận bước vào làm phu nhân, sinh con của riêng mình?"
Câu nói của tôi như một quả bom nổ tung trong đại sảnh.
Phó Cảnh Thâm chết sững, quay ngoắt sang nhìn Tống Mạn. Đáy mắt anh ta chuyển từ kinh ngạc sang bàng hoàng, rồi kết tụ thành sự thịnh nộ tột cùng.
"Cảnh Thâm! Em không có! Em thực sự chỉ mua nhầm thuốc thôi!" Tống Mạn khóc lóc thảm thiết, quỳ rạp xuống đất.
"Bố ơi... cứu... cứu con..." Phó Nhan thoi thóp vươn tay về phía Phó Cảnh Thâm, ánh mắt ngập tràn sự hối hận và hoảng loạn nhìn về phía tôi. "Mẹ... con sai rồi... cứu con..."
Tôi từ trên cao nhìn xuống ba kẻ đã từng đẩy mình vào cõi chết, không một tia thương xót, chỉ thấy vô cùng sảng khoái.
"Đơn ly hôn tôi đã ký." Tôi kéo vali, gót giày gõ những nhịp lạnh lùng trên sàn đá cẩm thạch. "Toàn bộ bằng chứng camera tôi đã gửi cho luật sư và báo chí. Hai đứa con này, cùng người đàn bà ngu xuẩn độc ác kia, trả lại hết cho anh."
Tôi bước qua người Phó Cảnh Thâm, để lại một câu cuối cùng sắc như dao:
"Cứ từ từ mà tận hưởng địa ngục do chính các người tự đào đi. Tôi không bồi tiếp nữa."
Phía sau cánh cửa đóng sập, chỉ còn lại tiếng còi xe cấp cứu inh ỏi, tiếng gầm thét tuyệt vọng của Phó Cảnh Thâm và tiếng gào khóc đứt ruột của hai đứa trẻ đang phải trả giá cho chính sự độc ác của mình. Mùa đông năm nay, rốt cuộc tôi cũng không còn thấy lạnh nữa