Chỉ mất đúng hai giờ đồng hồ để đoạn video từ camera ẩn của tôi chễm chệ trên vị trí top 1 mọi nền tảng mạng xã hội.
Tiêu đề bôi đỏ rực rỡ đập vào mắt hàng triệu người: *"Phu nhân Phó thị tung bằng chứng mưu sát. Trà xanh dùng thuốc độc hại chết con riêng của nhân tình?"*
Đêm đó, cổ phiếu Phó thị bốc hơi hàng tỷ tệ. Cả giới thượng lưu chấn động. Còn tôi, nhàn nhã ngồi trong phòng tổng thống của khách sạn Ritz-Carlton, nhâm nhi ly vang đỏ, lạnh lùng nhìn đế chế mà tôi từng thức trắng bao đêm để gây dựng đang sụp đổ từng mảng.
Sáng hôm sau, cửa phòng tôi bị đạp tung.
Phó Cảnh Thâm xông vào, lếch thếch và tàn tạ đến mức tôi suýt không nhận ra vị tổng tài cao ngạo ngày nào. Áo sơ mi nhàu nát, mắt vằn tia máu, bàn tay phải bị tôi đập nứt xương hôm qua đang bó bột trắng toát. Phía sau anh ta, Tống Mạn tiều tụy co rúm lại, không dám ngẩng mặt lên.
"Hạ Tuyết! Cô điên thật rồi!" Phó Cảnh Thâm gầm lên, đôi mắt hằn học như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. "Trì và Nhan vừa được cấp cứu qua cơn nguy kịch, cô không vào thăm chúng thì thôi, lại dám tung video nội bộ lên mạng? Cô có biết hội đồng quản trị đang đòi phế truất tôi không? Lập tức đính chính với báo chí đây là hiểu lầm, nhanh lên!"
Tôi chậm rãi đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh va chạm vang lên sắc lạnh.
"Hiểu lầm? Sự vô dụng của anh là hiểu lầm, hay cái ác của cô ta là hiểu lầm?" Tôi liếc nhìn Tống Mạn đang run rẩy. "Kêu gào thảm thiết như vậy, xem ra hai đứa nghiệt chủng kia vẫn chưa chết nhỉ? Thật đáng tiếc cho lọ vitamin C."
"Mày... con đàn bà ác độc!" Tống Mạn không nhịn được nữa, rít lên chói tai. "Dù sao chúng cũng gọi mày là mẹ mười năm! Mày dồn chúng vào chỗ chết, dồn Cảnh Thâm vào đường cùng, mày không sợ quả báo sao?"
"Quả báo à?" Tôi bật cười, tiếng cười mỉa mai vang dội khắp căn phòng sang trọng. "Quả báo đến rồi đấy. Tống Mạn, cô nghĩ tôi chỉ gửi video cho báo chí thôi sao? Phó Cảnh Thâm, anh thử kiểm tra hộp thư điện tử đi, xem cảnh sát kinh tế sáng nay vừa ghé qua trụ sở Phó thị để làm gì?"
Gương mặt Phó Cảnh Thâm nháy mắt trắng bệch. Anh ta cuống cuồng rút điện thoại ra. Chỉ mất ba giây, bàn tay đang cầm điện thoại của anh ta run bần bật.
"Cô... cô tố cáo sổ sách trốn thuế của công ty mẹ? Cô giao toàn bộ tài liệu mật cho cảnh sát?!" Giọng anh ta vỡ vụn vì kinh hãi.
Mười lăm năm làm trâu làm ngựa gánh vác Phó thị, tôi nắm rõ từng kẽ hở, từng bản hợp đồng bẩn thỉu của gia tộc này. Bọn họ nghĩ tôi rời đi tay trắng? Không, tôi lật tung móng nhà của bọn họ trước khi đi.
"Đồ tiện nhân! Tao giết mày!" Phó Cảnh Thâm triệt để mất trí. Anh ta vung cánh tay còn lành lặn lao về phía tôi, định bóp cổ tôi như cách anh ta vẫn dùng bạo lực ở kiếp trước.
Nhưng ngay khoảnh khắc anh ta vừa chạm đến góc bàn, hai vệ sĩ cao lớn tôi đã thuê từ trước từ trong phòng ngủ bước ra, tung một cú đá trời giáng thẳng vào bụng Phó Cảnh Thâm. Anh ta văng đập lưng vào tường, hộc ra một ngụm máu mặn chát. Tống Mạn thét lên kinh hãi, nhào tới đỡ lấy anh ta.
Tôi bước tới, mũi giày cao gót mũi nhọn giẫm mạnh lên bàn tay đang bó bột của Phó Cảnh Thâm. Tiếng la hét thảm thiết của gã đàn ông vang vọng khắp hành lang.
"Đau không?" Tôi cúi xuống, ánh mắt vô cảm nhìn kẻ thù kiếp trước. "Nhưng ngần này chưa đủ đâu. Cảnh Thâm à, anh có biết vì sao mười năm qua, dù tôi móc tim móc phổi yêu thương, hai đứa trẻ đó vẫn mang bản tính máu lạnh, ích kỷ và độc ác hệt như một loài rắn độc không?"
Phó Cảnh Thâm cắn chặt răng, trừng mắt nhìn tôi thở dốc: "Vì... vì cô là một người mẹ tồi tệ! Chúng hận cô..."
"Sai rồi."
Tôi nhếch mép, lôi từ trong túi xách ra một tệp tài liệu được đóng dấu đỏ chót của Viện Y tế Quốc gia, ném thẳng xuống mặt anh ta. Những tờ giấy trắng rơi lả tả, phơi bày từng dòng chữ sắc nét.
"Bởi vì, rác rưởi thì chỉ có thể sinh ra rác rưởi."
Phó Cảnh Thâm run rẩy nhặt tờ giấy lên. Con ngươi anh ta co rút lại tột độ. Đó là bảng xét nghiệm ADN.
"Quan hệ huyết thống giữa Hạ Tuyết và Phó Trì, Phó Nhan: 0%."
"Quan hệ huyết thống giữa Tống Mạn và Phó Trì, Phó Nhan: 99.9%."
"Không thể nào..." Phó Cảnh Thâm lẩm bẩm, hoang mang quay sang nhìn Tống Mạn. Mặt Tống Mạn lúc này đã xám ngoét như xác chết, cô ta lắp bắp không thành tiếng, liên tục lùi về sau.
"Kịch hay chưa dừng ở đó đâu, chồng cũ." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, gõ nhịp đòn kết liễu. "Lật sang trang cuối đi. Chỗ xác nhận ADN của người cha ấy. Hai đứa trẻ đó... căn bản cũng đéo phải là con của anh!"
Không khí trong phòng đột ngột đông cứng. Phó Cảnh Thâm lật tờ giấy cuối cùng, và một tiếng gầm gào như dã thú bị thương vang lên xé rách cuống họng anh ta.
Mười năm trước, ngày tôi hôn mê trên bàn mổ sinh khó, Tống Mạn đã thông đồng với bác sĩ tráo đổi cặp song sinh. Cô ta đem hai đứa con hoang của mình với một lão già đại gia phá sản nhét vào tay tôi nuôi dưỡng, nhằm mục đích sau này để chúng quang minh chính đại thừa kế gia tài họ Phó. Còn Cảnh Thâm, gã đàn ông luôn tự hào về dòng máu tinh anh của mình, hóa ra lại mài cuốc đi nuôi con tu hú suốt một thập kỷ.
"Vậy... vậy con ruột của tôi đâu?!" Phó Cảnh Thâm nắm chặt tờ giấy đến rách bươm, gào lên đầy tuyệt vọng.
Tôi xoay người, để lại một nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn:
"Muốn biết sao? Quỳ xuống cầu xin tôi. Cầu xin xong rồi... tôi cũng không nói cho các người biết đâu