Phó Cảnh Thâm như một con thú điên, không màng đến bàn tay đang gãy nát, lao tới bóp chặt lấy cổ Tống Mạn.
"Con tao đâu? Mày giấu con tao ở đâu, con đĩ này!"
Tống Mạn nghẹt thở, hai mắt trợn ngược, hai tay cào cấu loạn xạ vào mặt anh ta, để lại những vết cào rướm máu. "Buông... buông ra... Cảnh Thâm... em làm thế... cũng chỉ vì muốn giữ anh..."
Tôi khoanh tay, đứng từ trên cao lạnh lùng thưởng thức màn cắn xé của hai con chó dại. Mười lăm năm thanh xuân, một mạng sống bị tước đoạt ở kiếp trước giữa trời bão tuyết, đổi lại cảnh tượng này, quả thực vô cùng mãn nhãn.
"Cảnh sát đến rồi kìa." Tôi nhấp một ngụm rượu, hất cằm về phía cửa sổ kính sát đất.
Tiếng còi hụ xanh đỏ rít lên xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của buổi sáng. Không chỉ một, mà là hàng chục chiếc xe cảnh sát đang phong tỏa toàn bộ sảnh dưới của khách sạn.
Phó Cảnh Thâm buông thõng tay, ngã bệt xuống sàn nhà, ánh mắt đờ đẫn vô hồn. Tống Mạn ôm cổ ho sặc sụa, bò lê lết về phía tôi, nắm lấy gấu quần tôi khóc lóc ỉ ôi:
"Hạ Tuyết, chị tha cho em... Chị muốn biết con chị ở đâu phải không? Trì và Nhan không phải con ruột của anh ấy, nhưng người đàn ông đó là kẻ thù không đội trời chung của nhà họ Phó! Em đã bán hai đứa con ruột của chị cho lũ buôn người rồi! Chị không cứu em, chị vĩnh viễn không bao giờ tìm được chúng!"
Tôi vung chân, gót giày nhọn hoắt đá thẳng vào vai khiến cô ta văng vập vào góc tường. Cú đá mạnh đến mức Tống Mạn hộc máu mồm, cuộn tròn người rên rỉ.
"Cô đánh giá thấp tôi quá rồi, Tống Mạn." Tôi chậm rãi ngồi xuống ghế sô pha, chỉnh lại vạt áo nếp gấp. "Kiếp trước, trước khi bị các người dồn vào đường chết, tôi đã lờ mờ đoán ra sự thật dơ bẩn này. Lần này mở mắt ra, việc đầu tiên tôi làm không phải là dọn hành lý, mà là cho người đi đón con tôi."
Tôi búng tay. Một vệ sĩ tiến lên, đặt chiếc máy tính bảng xuống mặt bàn kính.
Trên màn hình, hai đứa trẻ mười tuổi với gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng rực sự thông minh và điềm đạm đang ngồi đọc sách trong một căn phòng ngập tràn ánh nắng. Chúng có nét sắc sảo của tôi, đặc biệt là khí chất quật cường không thể lẫn vào đâu được.
"Con ruột của tôi, tôi đã đích thân đón chúng từ một cô nhi viện tồi tàn về ngay trong đêm cô diễn trò mèo mả gà đồng." Tôi nhìn Phó Cảnh Thâm đang run rẩy đưa tay chạm vào màn hình như kẻ mộng du. "Anh biết không? Dù sống trong môi trường rẻ rách nhất do tình nhân của anh sắp đặt, chúng vẫn là thần đồng. Còn hai mảnh rác rưởi mà các người cung phụng bằng tiền tỷ kia, chỉ biết hạ độc và ăn bám."
"Con của ba... con của ba..." Phó Cảnh Thâm bật khóc nức nở, những giọt nước mắt ân hận muộn màng lăn dài trên khuôn mặt tàn tạ, cào cấu mặt kính iPad như muốn chạm vào chúng.
"Đừng gọi gớm ghiếc như thế." Tôi rút lại máy tính bảng, dập tắt màn hình. "Quyền nuôi con là của tôi. Đơn ly hôn tòa đã thụ lý với bằng chứng ngoại tình và bạo hành. Tài sản Phó thị đã bị phong tỏa để điều tra tội rửa tiền và trốn thuế. Còn anh, Phó Cảnh Thâm, chuẩn bị bóc lịch mọt gông đi."
Vừa dứt lời, đội cảnh sát vũ trang đạp tung phần cửa còn lại, ập vào phòng.
"Phó Cảnh Thâm, Tống Mạn, các người bị bắt vì cáo buộc trốn thuế, mư/u sát và bu/ôn b/án tr/ẻ e/m."
Chiếc còng số tám lạnh ngắt bập vào cổ tay hai kẻ đã từng đạp lên mạng sống của tôi. Phó Cảnh Thâm không buồn giãy giụa, chỉ quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt van lơn tột cùng: "Hạ Tuyết... cho anh nhìn chúng... một lần thôi... anh xin em..."
"Cả đời này, anh đừng hòng." Tôi quay lưng, không ban cho anh ta thêm nửa cái chớp mắt.
Tiếng la hét của Tống Mạn và tiếng khóc tuyệt vọng của Phó Cảnh Thâm dần khuất sau cánh cửa thang máy khép lại.
Ba tháng sau.
Bản tin tài chính đưa tin Tập đoàn Phó thị chính thức tuyên bố phá sản, bị thâu tóm bởi một quỹ đầu tư giấu mặt do tôi làm chủ. Phó Cảnh Thâm nhận án tù chung thân vì hàng loạt tội danh kinh tế và hình sự. Tống Mạn lãnh án hai mươi năm tù.
Về phần hai đứa con hoang Phó Trì và Phó Nhan, vì không có người giám hộ, lại mang gen di truyền đê tiện và thói quen tiêu xài hoang phí, chúng bị tống vào trại giáo dưỡng mồ côi. Nghe nói, ngay ngày đầu tiên ở đó, chúng đã bị những đứa trẻ khác đánh cho thừa sống thiếu chết vì thói hống hách quen thói thiếu gia, ngày ngày phải ăn cơm thừa canh cặn, sống cuộc đời tăm tối mạt kiếp.
Tôi nhấp một ngụm trà nóng, đứng trên ban công căn biệt thự mới tinh tọa lạc tại vị trí đắc địa nhất thủ đô. Gió mùa đông lướt qua da thịt, nhưng lòng tôi lại ấm áp lạ thường.
Phía sau lưng, hai vòng tay nhỏ bé ôm chầm lấy eo tôi.
"Mẹ ơi, vào nhà thôi, ngoài này lạnh lắm." Tiếng nói trong trẻo của hai thiên thần nhỏ vang lên.
Tôi xoay người, mỉm cười xoa đầu hai đứa trẻ mà tôi đã dùng trọn vẹn hai kiếp người mới có thể bảo vệ thành công.
"Ừ, chúng ta về nhà."
Bão tuyết đã tan. Từ nay về sau, cuộc đời tôi chỉ còn những ngày rực rỡ rợp bóng kiêu hãnh