Tôi trở về căn nhà thuê.
Ngôi nhà rộng mười mét vuông, không lớn không nhỏ, được tôi trang trí ấm cúng và thoải mái.
Trên bức tường cũ kỹ là những bức ảnh được dán thành hình trái tim.
Ảnh chụp chung của tôi và Tiết Thần.
Chỉ là mỗi tấm đều là do tôi lén chụp rồi mang đi rửa, anh ta chưa bao giờ chịu chụp chung với tôi.
Anh ta cũng không muốn đăng lên trang cá nhân, vào những ngày kỷ niệm càng là sẽ chơi trò chiến tranh lạnh và biến mất trước.
Mấy năm nay tiền thuê nhà, điện nước đều là tôi trả, tiền ăn uống, mua sắm, đi dạo phố cũng gần như là tôi chi.
Tôi lập tức chịu áp lực bồi thường hợp đồng để đề nghị chủ nhà trả lại tiền thuê.
Vứt hết những thứ cần vứt, dọn dẹp xong với tốc độ nhanh nhất.
Ngay lúc tôi đang bận rộn không ngơi tay, cửa nhà có người gõ.
Tôi mở cửa, thấy là Tiết Thần và Tần Nhược Nhược.
"Vi Vi, em định chuyển nhà à?"
Tần Nhược Nhược vừa vào cửa đã giả vờ nắm lấy tay tôi, tôi lạnh lùng rút tay ra.
Mà Tiết Thần thì lạnh lùng nhìn tôi, sự khinh thường trong ánh mắt hiện rõ.
"Chuyển nhà? Theo như tôi biết thì bố cô ta đã mất vì bệnh từ lâu rồi, mấy năm nay cô ta cố gắng viết lách kiếm tiền cũng là để trả tiền thuốc men mà bố cô ta nợ năm đó."
"Căn nhà này tiền thuê hai nghìn một tháng cô ta cũng đã đau lòng lắm rồi, cô ta có chuyển thì cũng chỉ có thể chuyển đến cái ký túc xá đơn rách nát kia thôi."
Tôi không biểu cảm nhìn anh ta nói: "Anh muốn thế nào?"
Tiết Thần ghê tởm nói: "Xin lỗi Nhược Nhược, công khai thừa nhận cô đạo văn."