Lông mày tôi giật giật.
Đây là lời người nói sao?
Tôi tức giận chất vấn anh ta: "Tiết Thần, sự thật thế nào chẳng lẽ anh không biết? Mấy năm nay anh ăn của tôi, uống của tôi, bây giờ anh lấy đâu ra mặt mũi mà nói những lời này?"
Sắc mặt của Tiết Thần không hề có chút thay đổi, anh ta hùng hồn nói.
"Chỉ bằng việc em là một kẻ lang thang không cha không mẹ, còn Nhược Nhược từ khi sinh ra đã là công chúa được mọi người yêu chiều, cô ấy muốn gì anh cũng sẽ giúp cô ấy có được."
"Em còn không biết phải không, bố mẹ của Nhược Nhược đều là những người có tiếng tăm, cô ấy về mọi mặt đều tốt hơn em cả nghìn cả vạn lần."
Người bạn trai đã yêu nhau từ khi quen biết đến giờ, giờ đây lại dùng những lời lẽ độc địa nhất để công kích tôi.
Anh ta chỉ biết tôi là gia đình đơn thân, và vì bất đồng quan điểm với mẹ nên mới dọn ra ngoài ở.
Nhưng lại không biết, mẹ tôi là người đứng đầu khu vực Châu Á - Thái Bình Dương của một tập đoàn đa quốc gia.
Sau khi bố tôi qua đời đã để lại cho chúng tôi khối tài sản trị giá chín con số.
Nói đúng hơn, nếu lúc đầu không phải vì tôi muốn trốn tránh việc kế thừa gia sản mà chọn ở lại đây.
Tôi sẽ là người mà Tiết Thần cả đời cũng không thể với tới.
Thấy tôi không lên tiếng, Tiết Thần tưởng rằng đòn tấn công của mình đã có hiệu quả, cười lạnh tiếp tục nói.
"Có người sinh ra đã là công chúa, còn có người dù cố gắng thế nào cũng chỉ là một con hầu không ra gì."
"Nếu anh là em, bây giờ anh sẽ lủi thủi rời đi, rồi để lại tất cả đồ đạc ở đây cho Nhược Nhược."
"Em còn đứng ngây ra đó làm gì? Lập tức lên Weibo công khai xin lỗi Nhược Nhược, nếu không đừng trách anh không khách sáo..."
Tuy nhiên, giây tiếp theo, tôi giơ tay lên, tát cho Tiết Thần một cái thật mạnh.
Cái tát này tôi đánh thật sự quá mạnh, mặt Tiết Thần lệch sang một bên.
Anh ta trợn to mắt, tròng mắt lập tức phủ đầy tơ máu.
"Mạnh Vi Vi, cô dám đánh người!"
Tần Nhược Nhược hét lên một tiếng, lập tức lùi lại hai bước định lấy điện thoại ra quay phim.
Tuy nhiên tôi đã nhanh hơn một bước, hất văng điện thoại của cô ta, vung vali lên ném cả hai người họ sang một bên.
Tôi điên cuồng trút giận, tiện tay có gì là đập nấy, dù sao tôi cũng không định giữ lại thứ gì nữa.
"Thích đồ của tôi đến vậy, vậy thì ban thưởng hết cho các người đi."
Xung quanh là một mớ hỗn độn, đâu đâu cũng là những món đồ bị tôi đập tan tành.
Tôi mở cửa, bước nhanh rời khỏi nơi tôi đã ở ba năm này.