Ngày Từ Triết trở về, tôi đang nằm trên ghế cắn hạt dưa.
Đúng vậy, kể từ khi trùng sinh trở lại tôi liền mặc kệ mọi thứ, đống việc nhà này ai thích làm thì làm, dù sao tôi cũng không làm.
Thần kỳ ở chỗ, từ lúc tôi không làm việc nhà nữa, hai ông bà già nhà họ Từ đột nhiên trở nên khỏe mạnh, lưng không mỏi, chân không đau, làm việc nhà còn nhanh hơn cả tôi.
Hóa ra hai người này trước đây đều là giả vờ.
Có điều, mặc dù hai người bọn họ bực tức trong lòng, nhưng chỉ dám lén chửi thầm tôi. Rốt cuộc thì vợ chồng họ và con trai họ vẫn phải trông cậy vào tiền của cha mẹ tôi để sống qua ngày, họ sợ tôi bỏ đi thì sẽ không còn tiền để tiêu xài.
Lúc Từ Triết dắt Tống Lăng bước vào cửa, vừa hay nhìn thấy cảnh tôi đang sai bảo mẹ anh ta quét vỏ hạt dưa vương vãi bên cạnh mình.
Gương mặt vốn ngập tràn hạnh phúc của anh ta bỗng chốc tối sầm lại vì tức giận, quát:
"Lục Hoan! Cô hầu hạ bố mẹ chồng như thế này hả? Tôi lấy cô về để cô hưởng phúc chắc?"
Tôi lườm anh ta một cái, vừa ăn vừa đáp: "Nếu không thì sao? Lấy anh là phải làm người hầu cho nhà anh à?"
Từ Triết bị tôi làm cho cứng họng, nhưng vẫn cố cãi cùn: "Đó là bổn phận của cô, loại phụ nữ truyền thống như các người chẳng phải đều như vậy sao?"
Quả nhiên, anh ta vẫn giữ nguyên bộ dạng của ngày trước.
Đáng trách là trước đây tôi đã quá bao dung và thiên vị khiến anh ta tự tin thái quá.
Rõ ràng đối phương chỉ là một đống phân, nhưng sự thiên vị của tôi lại khiến anh ta tự huyễn hoặc mình là một cục vàng mang hình dáng đống phân.
Anh ta vô cùng tự tin cho rằng, tôi sẽ mãi ngoan ngoãn nhẫn nhịn như trước kia, dù anh ta có sỉ nhục tôi thế nào thì tôi cũng sẽ không bao giờ rời xa anh ta.
Nhưng hiện tại anh ta đã lầm to rồi, tôi hoàn toàn không phải là Lục Hoan của trước kia nữa.
Trong mấy chục năm sau khi chết đi, tôi thậm chí còn hiểu rõ anh ta hơn chính bản thân anh ta.
Trước mặt mọi người, anh ta là một vị giáo sư đại học đạo mạo và điềm đạm, nhưng sau lưng lại làm ra hết chuyện này đến chuyện khác trái với luân thường đạo lý.
Tôi thương cảm cho những nữ sinh bị anh ta hại chết, thương cảm cho những người vô sản bị ép đến đường cùng phải nhảy lầu tự tử, thương cảm cho những người công nhân vô tội vì không đòi được tiền bồi thường mà bị chết đói chết rét.
Giờ đây số phận đã ban cho tôi cơ hội để trở lại nơi này, tôi tuyệt đối sẽ không để những chuyện tương tự tái diễn thêm một lần nào nữa.
Tôi không tiếp tục cãi nhau với anh ta, vì tôi hiểu cãi vã với loại người này chẳng có ý nghĩa gì.
Vẫn là hạt dưa thơm ngon hơn, đã lâu lắm rồi tôi mới được nhâm nhi hạt dưa.
Từ Triết thấy tôi không thèm đáp lại, bèn hừ lạnh một tiếng rồi dắt Tống Lăng về phòng.
Có lẽ anh ta nghĩ rằng những lời mình nói đã khiến tôi á khẩu, trên môi còn thấp thoáng một nụ cười đắc ý.
Bố mẹ họ Từ cũng xun xoe bu quanh hai người bọn họ cùng đi vào phòng, ríu rít dăm ba câu chuyện gia đình, trên khuôn mặt họ hiện lên nụ cười hiền hậu hiếm hoi.
Nụ cười này của bà ta tôi chỉ từng nhìn thấy trước khi kết hôn với Từ Triết, hồi đó bà ta cũng nắm tay tôi như thế này, thủ thỉ đủ thứ lời nói tâm tình với tôi.
Sau này bà ta lại trở mặt xem tôi chẳng ra gì, người biết chuyện thì tưởng bà ta là mẹ chồng tôi, kẻ không biết lại ngỡ tôi là nô tỳ của bà ta.
Bà ta đối xử với tôi trước nay vốn dĩ chẳng tốt đẹp gì.
Hồi Từ Triết còn trắng tay, bà ta lo sợ tôi lấy người kém cỏi hơn mình sẽ coi thường bà ta, cho nên thường xuyên đánh chửi tôi.
Bà ta còn bảo với người khác: "Con dâu thì phải răn đe như vậy, phải làm cho nó sợ mới được, nếu không sớm muộn gì nó cũng ngồi lên đầu lên cổ mình."
Rồi bà ta bỗng chốc trở thành người phụ nữ được các bà mẹ chồng trong xóm ghen tị nhất.
Đến khi Từ Triết thành danh với tư cách một nhà thơ lớn, bà ta lại càng kiêu ngạo vênh váo trước mặt tôi, ngày ngày lải nhải rằng tôi không xứng với con trai bà ta, con bà ta phải lấy một nữ nhà văn mới xứng, tệ nhất thì cũng phải là một nữ sinh trung học.
Đáng tiếc là tôi vẫn luôn bị thứ tình yêu hư ảo che mắt, mặc cho bà ta đánh chửi mà chẳng một lời cự cãi.
Sự quan tâm mà bà ta dành cho Tống Lăng hiện giờ, giống hệt như cách bà ta từng đối xử với tôi năm xưa.