Kiếp trước sau khi tôi qua đời, bọn họ dựa dẫm vào tài sản của gia đình tôi mà sống chuỗi ngày phú quý, thuê mấy chục người hầu, dọn vào sống trong căn nhà lớn của nhà chúng tôi.
Gia đình bọn họ từ danh vọng cho đến tiền tài đều có đủ.
Hơn nữa một khi đã có nguồn vốn ban đầu, sau này kiếm tiền sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, tài sản của nhà họ Từ ngày càng tăng lên, dần dần trở nên giàu nứt đố đổ vách ở một phương, nhà họ Từ thay thế nhà tôi trở thành danh gia vọng tộc.
Mối quan hệ của gia đình họ Từ cũng vô cùng hòa thuận, Tống Lăng sinh liền hai đứa con trai mập mạp, bà già nhà họ Từ vui mừng hớn hở, cưng chiều hai đứa cháu trai lên tận trời.
Nhưng mà, nếu như nhà họ Từ không có lấy một đồng một cắc, phải sống cảnh bần hàn đói khổ, thì liệu bọn họ có còn giữ được sự hòa thuận như trước kia nữa không?
Tôi bỗng dưng nổi lên hứng thú muốn xem kịch hay, nhìn bóng lưng gia đình bọn họ vui vẻ hòa thuận, tôi muốn xem khi bọn họ ngay cả việc ăn no mặc ấm cũng không thể thỏa mãn, thì liệu có quay ra hãm hại lẫn nhau hay không?
Lúc này tôi nghe thấy một trận tiếng vó ngựa, tôi biết người cha tôi phái tới đón tôi đã đến rồi.
Tôi ném một vốc hạt dưa vừa bóc vỏ vào miệng, sau đó xách theo bọc hành lý nhỏ đã giấu sẵn bước ra khỏi cửa.
Bên trong bọc hành lý nhỏ là sổ đỏ và khế ước đất đai, cùng tất cả đồ trang sức vàng bạc có giá trị của tôi. Tôi không để lại cho bọn họ dù chỉ một xu.
Sau khi đi ra ngoài, tôi liền thấy xe ngựa của nhà mình đậu ở ngay gần đó. Chú Trương quản gia nhà tôi đang cùng với mấy gã đàn ông to lớn lực lưỡng bàn giao thứ gì đó.
Chú Trương thấy tôi đi tới, liền cười tươi giới thiệu với bọn họ: "Vị này chính là tiểu thư nhà chúng tôi, cô ấy cũng chính là chủ nhân của căn nhà này."
Một gã đàn ông vạm vỡ dẫn đầu vòng tay hành lễ với tôi, sau đó cảm kích nói: "Cảm ơn Lục tiểu thư, đã sẵn lòng cho chúng tôi thuê miễn phí căn nhà này một năm."
Sau đó mấy gã đàn ông to lớn khác cũng vòng tay hành lễ với tôi.
Tôi có chút không yên tâm: "Các anh khoan vội cảm ơn tôi, chú Trương đã nói với các anh là bên trong vẫn còn người ở chưa?"
"Tiểu thư cứ yên tâm, chúng tôi sẽ xử lý ổn thỏa."
"Vậy thì tốt, phiền các anh rồi."
Sau khi từ biệt bọn họ, tôi liền ngồi lên xe ngựa trở về nhà.
Trên xe ngựa, tôi tò mò hỏi chú Trương: "Chú Trương, mấy người đó làm nghề gì vậy ạ?"
"Tiêu cục."
Được thôi, Từ Triết tiêu đời rồi.
Về đến nhà, tôi thoải mái tắm rửa một trận thật sảng khoái, làm nũng chọc ghẹo cha mẹ, khiến cha mẹ tôi bật cười nắc nẻ.
Trong ký ức của tôi đã lâu lắm rồi không được nhìn thấy cha mẹ vui vẻ đến thế, kể từ khi tôi gả cho một người đàn ông không yêu tôi, rồi luôn bị ức hiếp, cha mẹ chẳng còn nở nụ cười nào nữa.
Bây giờ nhìn thấy họ vui vẻ như vậy, trong lòng tôi cũng cảm thấy vô cùng thư thái.
Những chuyện xảy ra bên phía Từ Triết đều do cô nha hoàn nhỏ Tiểu Đào kể lại cho tôi nghe.
Em ấy kể lúc bọn Từ Triết bị mấy gã đàn ông lực lưỡng kia vào đuổi đi thì vẫn cứ chây ỳ không chịu đi, Từ Triết tỏ vẻ tức giận quát bọn họ cút khỏi nhà mình.
Thấy bọn họ không chịu đi, mụ già nhà họ Từ liền ngồi phệt xuống đất bắt đầu giở thói ăn vạ chửi đổng.
Nói sao nhỉ? Chiêu này chỉ có tác dụng với những người văn minh thôi, mấy gã đó đều là những người đi đòi nợ thuê liếm máu trên mũi dao, một gã đòi nợ không kiên nhẫn đã tát bà ta một cái khiến bà ta không dám hó hé thêm nửa lời.
Trí mạng nhất là lão già nhà bọn họ, lại còn không biết sống chết mà nhào lên xô đẩy người ta, kết quả bị gã dẫn đầu đấm rụng một chiếc răng cửa.
Từ Triết xưa nay vốn là kẻ bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, thấy đối phương đánh cả bố mình thì lập tức dọa cho sợ đến mức đánh rắm cũng không dám, lủi thủi dẫn theo cả nhà dọn đi.
Nghe nói sau đó bọn họ thuê một căn nhà nhỏ xíu rách nát, bốn người chen chúc ở cùng nhau, ngay cả đi vệ sinh cũng phải băng qua đường.
Tiểu Đào vui sướng tột độ: "Tiểu thư, đúng là ác giả ác báo mà! Nhìn thấy nhà họ Từ bây giờ rơi vào hoàn cảnh này em thực sự thấy hả dạ quá đi!"
Tiểu Đào lớn lên cùng tôi từ nhỏ, nói là nha hoàn, thực chất cũng chẳng khác gì chị em ruột thịt.
Từ sau khi tôi gả vào nhà họ Từ, thỉnh thoảng Tiểu Đào lại lẻn sang thăm tôi.
Em ấy biết rõ cả nhà mẹ Từ đối xử với tôi ra sao, tôi ở nhà họ Từ phải sống những tháng ngày như thế nào, em ấy rất đau lòng nhưng lại luôn bất lực không thể làm gì.
Bây giờ thì tốt rồi, tôi đã về nhà, nhìn thấu bộ mặt thật của người nhà họ Từ, nhà họ Từ lại sống không tốt, điều này đối với em ấy mà nói quả thực là một niềm vui vô bờ bến.
Có điều, nếu nói đây đã là quả báo của nhà họ Từ thì e rằng có hơi ít ỏi.
Vận may của gia đình bọn họ vẫn còn ở phía sau cơ.